Một chiếc camera vốn được lắp để bảo vệ nhà cửa, nay lại khiến nhiều người đặt câu hỏi về ranh giới giữa quyền riêng tư và quyền công khai thông tin. Theo nội dung được nêu về Nghị định 330/2026/NĐ-CP, hành vi trích xuất, chia sẻ, công khai trái phép dữ liệu ghi âm, ghi hình tại nơi công cộng có thể bị phạt tới 25 triệu đồng đối với cá nhân, kèm biện pháp buộc xóa dữ liệu theo quy định.
Bảo vệ dữ liệu cá nhân là cần thiết. Nhưng vấn đề nằm ở chữ “trái phép”: trong trường hợp camera ghi lại một vụ việc có dấu hiệu sai phạm, người dân phải làm gì để bảo toàn bằng chứng và trình báo? Nếu đăng tải công khai có thể bị xử phạt, liệu cơ chế tiếp nhận và bảo vệ chứng cứ có đủ nhanh, minh bạch và đáng tin cậy để người dân không phải tự biến mình thành “nhà điều tra bất đắc dĩ”?
Điện thoại thông minh từng giúp những sự việc xảy ra ngoài đường phố có thêm nhân chứng. Một đoạn video có thể giúp làm rõ diễn biến mà lời kể của các bên không thể hiện hết. Vì vậy, thay vì chỉ nhìn chiếc camera như nguồn nguy cơ về dữ liệu, điều công chúng cần là quy định thật rõ: trường hợp nào bị cấm, trường hợp nào được phép bảo toàn và cung cấp chứng cứ, ai có quyền yêu cầu xóa và người dân có cơ chế khiếu nại nào. Bởi nếu muốn bảo vệ quyền riêng tư mà khiến người dân sợ ghi lại sự thật, thì cán cân giữa riêng tư và minh bạch cần được xem xét thật kỹ.










