Thảm hại „ Kỷ nguyên vươn mình“: Khi „Chuyên môn“ bị băm nát bởi „Quyền lực hành chính“

Việc đề xuất trao quyền tước bằng Luật sư cho Chủ tịch xã và cấp phép hành nghề Y cho Chủ tịch tỉnh không đơn thuần là một sai sót về mặt pháp lý. đây chính là đòn chí mạng nhằm thiết lập một hệ thống kiểm soát tuyệt đối, nơi tri thức tinh hoa buộc phải quỳ gối trước thẻ Đảng và tư duy nhiệm kỳ. Phải chăng, mục tiêu cuối cùng của Nghị định 109 là xóa bỏ hoàn toàn tính độc lập của giới trí thức để biến họ thành những „công chức thừa hành“ không hơn không kém?

Hãy thử tưởng tượng một kịch bản đen tối: Một Luật sư dám đứng ra bào chữa cho dân oan chống lại sai phạm đất đai của chính quyền địa phương, lập tức sẽ bị Chủ tịch xã, người có thể chỉ nắm vững „lý luận chính trị“, tước đi tư cách hành nghề bằng một chữ ký. Hay một Bác sĩ tài năng sẽ phải „chạy chọt“ cửa sau với văn phòng Chủ tịch tỉnh thay vì chứng minh năng lực trước hội đồng chuyên môn. Đây chính là cách nhanh nhất để biến giới tinh hoa thành những kẻ phục tùng, bởi cái giá của việc „nói thẳng“ hay „làm đúng“ giờ đây nằm trong tay những chính trị gia không hề biết một dòng luật hay một phác đồ điều trị.

Âm mưu „ngu dân để dễ trị“ ở đây được nâng tầm thành một chiến lược tinh vi: Triệt hạ xương sống tri thức của xã hội. Khi các chuyên gia không còn dám lên tiếng vì nỗi lo cơm áo gạo tiền bị nắm giữ bởi quyền lực hành chính cấp thấp, xã hội sẽ mất đi khả năng phản biện. Việt Nam có thể độc chiếm „Top 1 thế giới“ về quản trị quái đản, nhưng đó là một vị trí được đánh đổi bằng sự sỉ nhục vào nền tảng văn minh dân tộc. Nghị định 109 không phải là để quản lý tốt hơn, mà là để đảm bảo rằng không một trí thức nào có thể đứng cao hơn một viên chức chính quyền, biến cả hệ thống thành một cỗ máy tuân thủ mù quáng.

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid037jry9c4F39vxis655yX4tBwyFFhyKGKWpW9opve8RBVn67sdbbM43gHqUYerxXL4l&id=61576630523141