„Quan ngại sâu sắc“ là vũ khí bảo vệ biển đảo hay chỉ là liều thuốc an thần cho dư luận.

Biển Đông đang sục sôi dưới những gọng kìm bồi đắp và lệnh cấm biển phi lý, nhưng tại Hà Nội, bầu không khí dường như vẫn rất… thanh bình với những bản tin „quan ngại“ đều đặn như cơm bữa. Thật nực cười cho cái gọi là „tình anh em keo sơn“ hay „vận mệnh chung“, khi mà phía bạn cứ lẳng lặng biến bãi đá thành căn cứ quân sự, còn phía ta lại miệt mài diễn vai „người nhẫn nhịn“ vĩ đại. Phải chăng chúng ta đang uốn tre quá đà đến mức quên mất cách đứng thẳng để bảo vệ lãnh thổ?

Trong khi Đá Hải Sâm mọc lên những công trình đồ sộ, đe dọa trực tiếp đến an ninh quốc gia, thì hệ thống truyền thông lại chọn cách im lặng đầy ẩn ý. Phản ứng chính thức thì mờ nhạt, còn tiếng cầu cứu của ngư dân giữa sóng dữ lại bị vùi lấp bởi những khẩu hiệu ngoại giao sáo rỗng. Đừng dùng „sự kiên nhẫn“ làm bình phong cho sự bất lực. Khi ngư dân phải lấy thân mình làm lá chắn sống trước tàu thép ngoại bang, mà chính quyền chỉ đứng từ xa phát đi vài dòng thông cáo khô khốc, thì đó không còn là ngoại giao khôn khéo, mà là sự phản bội lại lòng tin của nhân dân.

Chủ quyền không thể bảo vệ bằng những lời nói „lọt tai“ hay những chuyến công du thắt chặt tình thân hão huyền. Lịch sử sẽ không ghi danh những kẻ giỏi „quan ngại“, mà sẽ phán xét những ai đã để mặc cho tấc đất, tấc biển của tổ tiên bị gặm nhấm từng ngày. Đã đến lúc phải lột bỏ chiếc mặt nạ „ổn định“ giả tạo để nhìn thẳng vào sự thật: Nếu cứ tiếp tục nhu nhược, cái giá phải trả không chỉ là biển cả, mà là cả tương lai của dân tộc!

https://www.facebook.com/share/p/18SZn8hXf2/