Quy định bắt buộc Việt kiều phải khai báo tạm trú trong vòng 12 giờ, nếu chậm trễ sẽ đối mặt mức phạt từ 3 đến 20 triệu đồng, đang dấy lên những nghi vấn về mục đích thật sự đằng sau. Tại sao lại là con số 12 giờ ngắn ngủi, thay vì 24 hay 48 giờ như thông lệ quốc tế?
Tại sao đây là „miếng mồi“ béo bở?
- Áp lực thời gian cực đoan: Với những người vừa trải qua chuyến bay dài nửa vòng trái đất, mệt mỏi vì lệch múi giờ, việc quên hoặc chậm trễ thủ tục là điều gần như chắc chắn. 12 giờ không phải để quản lý, mà là để tạo ra lỗi vi phạm.
- Nguồn thu „khủng“ cho ngân sách và… hơn thế nữa: Đối với bà con xa xứ, vài triệu đồng có thể không quá lớn, nhưng với số lượng hàng triệu lượt kiều bào về nước mỗi năm, đây là một „mỏ vàng“ thực sự. Mức phạt treo lơ lửng giúp lực lượng chức năng nắm đằng chuôi, tạo điều kiện cho những màn „thương lượng“ tại chỗ.
Góc nhìn so sánh: Ở những xứ sở tự do, quyền riêng tư và sự thuận tiện của nồgười dân luôn được ưu tiên. Chẳng ai bị rình rập hay ép buộc phải trình báo ngay lập tức như một tội phạm dự bị chỉ vì về thăm quê hương.
Nhiều người tin rằng đây là chiến thuật „chăn dắt“ tinh vi: vừa siết chặt kiểm soát an ninh, vừa biến mỗi ngôi nhà có Việt kiều trở thành một „cây rút tiền“ tiềm năng. Phải chăng tấm lòng hướng về cội nguồn của bà con đang bị đem ra làm công cụ để tối ưu hóa nguồn thu?
Chân dung lãnh đạo










