Thật nực cười khi chứng kiến một bộ phận không nhỏ „chiến lược gia online“ và hệ thống truyền thông quốc doanh đang vận hành. Khi khói lửa bùng lên ở tận Trung Đông, khi Mỹ và Iran hằm hè nhau cách nửa vòng trái đất, thì ôi thôi, các „vị tướng 5 sao“ trên mạng xã hội mọc lên như nấm sau mưa. Họ phân tích khí tài quân sự, dự đoán thế trận, bàn luận về địa chính trị thế giới say sưa như thể chính họ đang cầm quân ra trận. Nhưng hỡi ôi, khi nhìn lại thực tại ngay tại thềm nhà, nơi tàu „lạ“ đang ngang nhiên lấn lướt, nơi ngư dân Việt bị cấm đánh bắt trên chính vùng biển của cha ông, thì những vị „anh hùng“ này lại im bặt như thóc đổ vào bồ.
Sự mâu thuẫn này không chỉ là trò đùa của tâm lý, mà là một bi kịch của sự hèn nhát được bao biện bằng vẻ ngoài hiểu biết. Người ta thà chọn làm „thuyết khách“ cho những cuộc chiến xa xôi để chứng tỏ tầm vóc, còn hơn là nhìn thẳng vào nỗi đau mất biển, mất đảo ngay trước mắt. Báo chí thì mải mê đưa tin về những vụ nổ ở tận Tehran nhưng lại dùng những từ ngữ né tránh, „quan ngại“ yếu ớt khi nói về hành vi bành trướng của láng giềng phương Bắc.
Phải chăng tinh thần dân tộc đã bị biến tướng thành thứ „chủ nghĩa yêu nước online“ chỉ dám lên tiếng ở những nơi không gây nguy hiểm cho chiếc ghế và nồi cơm của bản thân? Một dân tộc mà tri thức và sự phẫn nộ chỉ được dùng để phân tích chuyện thiên hạ trong khi nhà mình bị cháy, thì đó là một dân tộc đang tự ru ngủ mình trong sự bạc nhược. Đã đến lúc phải thôi làm „tướng mạng“ ở Trung Đông để quay về làm một công dân có trách nhiệm với từng tấc đất, tấc biển của Tổ quốc đang bị gặm nhấm từng ngày.
https://www.facebook.com/share/p/1CNqMMU5Tw/










