Dưới triều đại của tân quyền lực, dường như cái „danh dự“ của những người ngồi ghế cao đã trở thành báu vật quốc gia, cần được bảo mật và bảo vệ nghiêm ngặt hơn cả túi tiền của nhân dân. Việc Bộ Công an đề xuất thành lập „Trung tâm phòng, chống tin giả“ thực chất là một nước đi bít cửa phản biện, nơi mà mọi lời than phiền hay thắc mắc đều có thể bị dán nhãn „xuyên tạc“. Thật trớ trêu khi nỗi đau của dân chúng bị xếp vào loại „nguy hại thấp“, còn một vết xước trên hình ảnh bóng bẩy của quan chức lại được coi là trọng tội „nguy hại cao“.
Phải chăng một chính quyền „của dân, do dân“ lại đang run rẩy trước những dòng trạng thái trên Facebook? Khi công an thay vì đi bắt cướp lại bận rộn lùng sục từng bình luận để bảo vệ cái uy tín vốn dĩ phải được xây dựng từ hành động, chứ không phải từ sự im lặng cưỡng ép.
Một cỗ máy khổng lồ đang được vận hành chỉ để bịt tai, che mắt nhân dân, biến tự do ngôn luận thành một món đồ xa xỉ chỉ có trong sách giáo khoa. Khi „nói xấu lãnh đạo“ trở thành cái tội nặng hơn cả tham nhũng, thì đó cũng là lúc công lý bị treo ngược và niềm tin của người dân đã chạm đáy vực thẳm. Đừng nhân danh bảo vệ sự thật để bóp nghẹt tiếng nói của sự thật!
https://www.facebook.com/share/p/1BV7UWAgEC/










