Đề xuất sửa Nghị định 168, cho phép CSGT phạt tại chỗ lên tới 7,5 triệu đồng – gấp 15 lần mức hiện hành – đang khiến người dân rùng mình. Lý do chính thức là “tăng tính răn đe, giáo dục công dân”. Nhưng thực tế phũ phàng: mức phạt càng cao, càng mở đường cho tiêu cực len lỏi dễ dàng hơn bao giờ hết.
Khi mức phạt chỉ vài trăm nghìn, nhiều người chọn nộp cho xong. Nhưng khi con số vọt lên bằng cả tháng lương, tâm lý lập tức thay đổi. Lúc đó không còn là “sai thì chịu”, mà là “có cách nào giảm nhẹ không anh?”. Chỉ một cái gật đầu, một câu “gợi ý” nhẹ nhàng từ người mặc sắc phục, cánh cửa “thương lượng” lập tức mở toang. Mức phạt càng khủng, động lực “linh hoạt” càng lớn. Từ răn đe trở thành cơ hội kiếm chác.
Đây không phải nâng cao ý thức, mà là tạo ra “không gian mặc cả” hoàn hảo. Càng siết luật, càng sinh ra khe hở mềm. Người dân không học cách tuân thủ, mà học cách “nói chuyện” khéo léo. CSGT không còn là người thi hành pháp luật, mà vô tình trở thành đối tác trong những cuộc trao đổi nhạy cảm bên lề đường.
Nghịch lý cay đắng: chính sách càng nghiêm khắc trên giấy, thực tế càng dễ bị bẻ cong. Cuối cùng, tiền phạt không đi vào ngân sách nhà nước nhiều bằng vào túi những kẻ biết “dễ nói chuyện”. Một lần nữa, người dân lại phải trả giá đắt cho sự “cải cách” nửa vời.










