Tô Lâm vừa tuyên bố cần 38 triệu tỷ đồng để mở “Kỷ nguyên vươn mình” hướng tới 2045-2050. Con số khổng lồ gấp gần 3 lần GDP Việt Nam hiện nay khiến ai nghe cũng choáng váng. Nhà nước chỉ lo được 8,5 triệu tỷ, còn hơn 30 triệu tỷ phải “huy động từ dân và doanh nghiệp”. Nói trắng ra: “Kỷ nguyên mới” không phải Nhà nước bỏ tiền xây, mà là chuyển gánh nặng sang vai người dân. Hôm trước đòi 142 triệu tỷ cho Hà Nội 100 năm, giờ lại 38 triệu tỷ cho cả nước. Phép tính đơn giản: muốn nhảy cóc, phải moi sâu hơn vào túi dân.
Họ biết trong dân còn khoảng 500.000 tỷ và hàng trăm tấn vàng. Vậy nên câu hỏi được đặt ra: sẽ huy động bằng cách nào? Tăng thuế, tăng phạt, siết chặt hơn nữa hay lại dùng “bàn tay thép” để khơi thông nguồn lực? Người dân đã gánh đủ thứ: xăng dầu, điện nước, học hành, y tế, phạt nguội, phạt nóng… Túi tiền mỏng dính, sức chịu đã đến giới hạn. Giờ lại đòi thêm vài chục triệu tỷ để xây “kỷ nguyên vĩ đại”.
Đây không phải tầm nhìn, mà là ảo mộng tài chính. Một nền kinh tế không thể bay cao bằng cách liên tục rút máu từ cùng một nguồn đang cạn kiệt. Muốn kỷ nguyên thật, phải tạo ra của cải mới, chứ không phải redistribute cái cũ bằng quyền lực.










