Bạn nghĩ bạn bỏ tiền ra mua một lít xăng, thì giọt xăng đó thuộc về bạn? Sai lầm lớn nhất của chúng ta là tin rằng mình thực sự sở hữu những gì mình đã trả tiền.
Việc Bộ Công thương tuyên bố: „Tách ethanol ra khỏi xăng E10 là vi phạm pháp luật“ không đơn thuần là một quy định hành chính hay kinh tế. Nếu nhìn sâu vào bức màn nhung, đây là một nước đi chiến lược trong một kế hoạch kiểm soát hành vi quy mô lớn.
Tại sao một hành động tự bảo vệ tài sản cá nhân lại bị hình sự hóa một cách vội vã như vậy? Hãy kết nối các chấm dữ liệu lại với nhau.
- Hãy tự hỏi: Ai là người chịu ảnh hưởng nặng nhất bởi xăng E10? Là những chiếc xe đời cũ, xe máy phổ thông, những phương tiện thuộc sở hữu của tầng lớp bình dân. Việc ép buộc sử dụng một loại nhiên liệu gây hại cho động cơ cũ, đồng thời cấm người dân „làm sạch“ nó, có thể là một phần của chiến dịch ngầm nhằm khai tử các phương tiện cá nhân giá rẻ.
Khi xe của bạn hỏng vì ethanol, bạn buộc phải làm gì? Đổi xe mới (thúc đẩy các ngành công nghiệp „xanh“ được chỉ định) hoặc chuyển sang dùng phương tiện công cộng. Bạn không còn quyền tự do di chuyển tự thân nữa.
Bản chất ngầm: Kiểm soát phương tiện chính là kiểm soát quyền tự do dịch chuyển của một con người.
- Trò chơi Độc quyền Công nghệ sinh học
Tại sao lại là Ethanol? Đằng sau những khẩu hiệu hoa mỹ về „môi trường“ và „nhiên liệu xanh“ luôn là những cái bắt tay trị giá hàng tỷ đô. Việc ép buộc tiêu thụ E10 đảm bảo một đầu ra vĩnh viễn và khổng lồ cho các nhà máy sản xuất ethanol được bảo trợ.
Khi bạn tự lọc xăng ở nhà, bạn đang làm gì? Bạn đang phá vỡ chuỗi cung ứng độc quyền. Nếu hàng triệu người đều tự lọc xăng, lượng ethanol thừa thãi đó sẽ đi đâu? Doanh thu của các nhóm lợi ích đứng sau sẽ bị sụt giảm. Do đó, họ phải dùng đến quyền lực tối cao: biến hành vi bảo vệ túi tiền của bạn thành „tội phạm“ để bảo vệ dòng tiền của họ.
- Thử nghiệm tâm lý: „Ngoan ngoãn hóa“ cộng đồng
Việc đưa ra một quy định vô lý (mua đồ rồi không có quyền định đoạt) thực chất là một bài thử nghiệm áp lực xã hội (Stress-test).
Họ muốn thử xem giới hạn chịu đựng và sự tuân thủ của người dân đến đâu:
- Nếu chúng ta chấp nhận việc bị phạt vì đổ một can xăng qua màng lọc tại sân nhà mình…
- …Thì bước tiếp theo, họ có thể cấm chúng ta tự sửa chữa điện thoại, tự trồng rau tại nhà, hoặc tự ý định đoạt bất kỳ tài sản cá nhân nào khác dưới danh nghĩa „tiêu chuẩn chung“.
Bước đi tiếp theo của „Họ“ là gì?
Khi chiếc lọc xăng bị dán nhãn „vũ khí bất hợp pháp“, quyền sở hữu tư nhân chính thức chỉ còn là một khái niệm trên giấy tờ. Bạn không sở hữu chiếc xe, bạn cũng không sở hữu dòng xăng chạy trong máy. Bạn chỉ đang „thuê“ quyền sử dụng từ một hệ thống quản trị toàn diện.
Lời kết: Khi luật pháp can thiệp vào tận cái phễu lọc xăng trong xô nước của một người dân cày, đó không còn là quản lý thị trường. Đó là dấu hiệu cho thấy hệ thống đang sợ hãi sự tự do của bạn. Niềm tin đã mất không phải vì xăng pha cồn, mà vì người ta nhận ra: Đến quyền được làm một người tiêu dùng thông thái, họ cũng không muốn cho bạn làm.
Le Anh










