Trong một màn kịch „đẩy bóng“ đầy ngoạn mục, các nhà hoạch định chính sách bỗng chốc hóa thân thành những bậc thầy đạo đức, hô hào người dân sinh đủ hai con như một cách thể hiện „trách nhiệm xã hội“. Thật nực cười khi quyết định riêng tư nhất của một đời người lại bị biến thành một nhiệm vụ chính trị, một loại nghĩa vụ thiêng liêng để cứu vãn tương lai dân số mà họ đang loay hoay không tìm ra lối thoát.
Thay vì nhìn thẳng vào thực trạng lương thiện không đủ sống, giá nhà cao chạm nóc và hệ thống phúc lợi mỏng manh như sương sớm, các đại biểu lại chọn cách rao giảng. Họ đổ lỗi cho lối sống „ích kỷ“ của giới trẻ, nhưng lại lờ đi sự thật rằng đứa trẻ sinh ra không lớn lên bằng „nghị quyết“ hay những lời hô hào suông. Đây chính là đỉnh cao của tư duy quy trách nhiệm ngược: Khi không thể giải quyết được các rào cản kinh tế – xã hội, người ta quay sang tấn công vào lương tri và đạo đức của người dân.
Phải chăng, trong mắt một số chính khách, người dân chỉ là những đơn vị sản xuất sức lao động để bù đắp cho sự thiếu hụt trong tương lai? Việc áp đặt gánh nặng sinh đẻ lên vai cá nhân mà không có những bảo đảm thép về an sinh xã hội thực chất là một sự thoái thác trách nhiệm quản lý tầm cỡ quốc gia.










