Ngày 6/4/2026, Hội trường Diên Hồng chứng kiến một màn tái xuất đầy kịch tính: Nguyễn Tấn Dũng ngồi ở hàng ghế đầu, ung dung bên cạnh những gương mặt quyền lực nhất hiện tại. Sau một thập kỷ ẩn mình, sự trở lại này không chỉ là một chuyến thăm cũ mà là một thông điệp chính trị sắc lạnh. Khi đối thủ truyền kiếp của „ba X“ đã về với cát bụi, và người kế nhiệm Tô Lâm đang thiết lập một trật tự mới, bóng dáng của cựu Thủ tướng tại trung tâm quyền lực như một lời khẳng định về sức sống bền bỉ của một phe phái tưởng chừng đã lùi vào dĩ vãng.
Đây là một sự trớ trêu của lịch sử. Suốt những năm „đốt lò“, người ta ngỡ rằng di sản của ông Dũng đã bị tro bụi phủ mờ, nhưng hóa ra, „mã nguồn“ của quyền lực thực dụng và tư bản thân hữu chưa bao giờ bị triệt tiêu hoàn toàn. Sự hiện diện của ông bên cạnh người đứng đầu mới là một cú „vả“ vào những lý thuyết giáo điều về sự thanh trừng tuyệt đối.
Ma trận chính trị Việt Nam đang thực hiện một bản cập nhật hệ thống: nơi hận thù cũ được xếp lại để nhường chỗ cho những liên minh thực dụng hơn. Một trận cười ra nước mắt cho những ai từng tin vào sự kết thúc của một kỷ nguyên; bởi trong trò chơi vương quyền này, kẻ thắng không nhất thiết là kẻ đốt lò giỏi nhất, mà là kẻ đủ kiên nhẫn để nhìn thấy lò của đối phương tự nguội lạnh.
https://www.facebook.com/share/p/1CMa6TzpnA/










