Quản trị khủng hoảng năng lượng: Lãnh đạo Hà Nội cần thức tỉnh và đổi mới tư duy?

Ngày 2/4/2026, Thủ tướng Singapore Lawrence Wong đã gửi đi một thông điệp chính trị đầy sức nặng trước quốc dân nước này trong bối cảnh xung đột Trung Đông đẩy giá dầu toàn cầu tăng vọt tới 60%. 

Với một phong thái trầm tĩnh nhưng cương quyết, ông Wong không dùng những mỹ từ sáo rỗng mà nhìn thẳng vào thực tại khắc nghiệt: khi eo biển Hormuz bị tắc nghẽn, một quốc gia nhỏ bé và phụ thuộc hoàn toàn vào nhập khẩu như Singapore phải đối mặt với „cơn lốc“ sinh tồn. 

Sự sòng phẳng chính trị của ông Wong nằm ở chỗ: Chính phủ Singapore tiên phong đưa ra giải pháp cứu trợ, cụ thể là: lập Ủy ban đặc trách, nhưng yêu cầu mỗi công dân phải tự cứu mình bằng cách tiết kiệm từng kilowatt điện. 

Đó là một thông điệp dựa trên sự minh bạch, tạo ra sự cộng hưởng trách nhiệm giữa lãnh đạo và người dân để xây dựng tinh thần kiên cường quốc gia.

Nhìn từ đảo quốc sư tử quay về Hà Nội trong cùng thời điểm, người ta thấy một bức tranh tương phản đầy nhức nhối về tư duy quản trị. 

Những ngày cuối tháng 3 và đầu tháng 4/2026, khi cầu Long Biên tạm đóng để bảo trì, áp lực giao thông đè nặng lên cầu Chương Dương và Vĩnh Tuy đã khiến cửa ngõ Thủ đô rơi vào trạng thái tê liệt. 

Nghịch lý nằm ở chỗ, trong khi truyền thông nhà nước liên tục báo động về việc giá dầu diesel chạm ngưỡng 50.000 đồng cho mỗi lít, người dân Hà Nội vẫn chọn cách ngồi trong ô tô cá nhân nổ máy chờ đợi hàng tiếng đồng hồ chỉ để qua một cây cầu. 

Hàng ngàn lít nhiên liệu quý giá đang bị đốt sạch vô nghĩa trong trong 1 giờ còn tạo ra những đám mây khói bụi. Phải chăng an ninh năng lượng vẫn là một khái niệm xa xỉ đối với cả người dân lẫn các lãnh đạo đứng đầu Thủ đô, hay bởi Hà nội đang thiếu vắng một thông điệp chính trị đủ mạnh để thức tỉnh tinh thần thức thời trong tiêu dùng?

Sự chậm trễ trong tư duy của ban lãnh đạo Hà Nội càng trở nên rõ nét khi đặt cạnh phản ứng nhanh nhạy của Thành phố Hồ Chí Minh. Ngay khi khủng hoảng chớm lộ diện, lãnh đạo thành phố này đã nhanh chóng công bố kế hoạch miễn phí xe buýt toàn dân với ngân sách dự kiến 7.000 tỷ đồng mỗi năm. 

Đây là một nước đi chính trị cực kỳ thông minh: muốn người dân từ bỏ sự tiện nghi của xe cá nhân để tiết kiệm nhiên liệu cho quốc gia, Nhà nước phải là bên chìa tay ra trước và chịu lỗ để đổi lấy lợi ích thiết thực. 

Song ngược lại, Hà Nội tỏ ra vô cùng miễn cưỡng. Chỉ đến khi bị chất vấn bởi công luận luận và báo chí sau khi TP. HCM đã triển khai, lãnh đạo của Thủ đô mới đưa ra câu trả lời đúng quy trình là: “đang nghiên cứu”. 

Sự chậm trễ này của Banh lãnh đạo Thủ đô Hà Nội không đơn thuần là câu chuyện ngân sách, mà là sự thiếu hụt về bản lĩnh quản trị và khả năng dự báo khủng hoảng. Một thông điệp chỉ được đưa ra sau khi bị thúc ép hoặc sau khi thấy các địa phương đã tiến hành sẽ luôn thiếu sức nặng thuyết phục và khả năng truyền cảm hứng. 

Hà Nội hiện nay không chỉ cần những rào chắn cứng trên các cây cầu hay những thông báo cấm đường khô khan. Lãnh đạo của Thủ đô cần những hành động gương mẫu và quyết liệt hơn thế. 

Tại sao không phải là một chiến dịch công chức Thủ đô đi xe buýt trong 60 ngày cao điểm sửa cầu để làm gương cho nhân dân? Tại sao chúng ta vẫn tiếp tục nghiên cứu trong khi giá xăng dầu đã liên tiếp lập đỉnh mới vào những ngày tháng 4/2026? 

Sự thật là giá nhiên liệu tăng có thể làm đau ví tiền của người dân, nhưng sự thờ ơ và tư duy quản trị theo lối mòn của lãnh đạo Hà nội mới là thứ làm mất đi niềm tin và nguồn lực của trung tâm chính trị của cả nước. 

Đã đến lúc Bí thư Thành ủy Nguyễn Duy Ngọc và ban lãnh đạo Thủ đô cần thức tỉnh, và đổi mới tư duy để đưa ra những thông điệp đủ mạnh để lấy lại niềm tin của công chúng trước khi các cơn bão khác tiếp tục sẽ quét qua.

Trà My – Thoibao.de