Vụ án hai siêu bệnh viện Việt Đức và Bạch Mai cơ sở 2 với tổng vốn 10.000 tỷ đồng đang khép lại bằng một kịch bản được dàn dựng kỹ lưỡng, nơi những con số nhảy múa vô cùng khác thường. Đằng sau hậu trường là một „luật ngầm“ định sẵn: 5% hoa hồng tương đương 500 tỷ đồng cho nhóm lợi ích. Trong đó, cựu Bộ trưởng Kim Tiến thực tế đã bỏ túi tròn trịa 20 tỷ đồng. Tuy nhiên, khi hồ sơ ra tòa, số tiền bà Tiến thực nhận lại được „gọt giũa“ một cách hoàn hảo chỉ còn 7,5 tỷ đồng, và số tiền nộp lại là 14 tỷ đồng.

Sự „khoan hồng“ bất ngờ này không phải ngẫu nhiên, mà là một cuộc mặc cả ngầm để đổi lấy chiếc „phao cứu sinh“ mang tên án treo. Kết luận nằm ở tờ giấy A4 định mệnh do Tổ công tác đặc biệt đưa ra. Để thoát tội nhận hối lộ, số tiền thực tế bà Tiến phải „nôn“ ra chắc chắn lớn hơn rất nhiều so với con số 20 tỷ ban đầu. Luật chơi rất rõ ràng:
- Bà Tiến nộp đủ tiền: Nhận tấm vé hạ cánh an toàn bằng một bản án treo, giữ lại chút danh dự cuối đời.
- Tổ công tác thu đủ ngân sách: Có thành tích mang về, khép lại vụ án đình đám với một kẻ giơ đầu chịu báng.
- Dư luận được xoa dịu: Công chúng hoan hỉ vì nghĩ rằng đảng và nhà nước đã nghiêm khắc trừng trị sâu mọt.
Để hoàn thiện vở kịch vẹn cả đôi đường này, truyền thông bắt đầu phát đi „dàn đồng ca“ quen thuộc về tình trạng bệnh hiểm nghèo, công lao quá khứ và những giọt nước mắt sám hối muộn màng. Tất cả những yếu tố cảm tính đó chỉ nhằm hợp thức hóa cho một kết cục định sẵn. Khi một vụ án nghìn tỷ được giải quyết bằng những con số „linh hoạt“, công lý rõ ràng không được đo bằng những gì công chúng nhìn thấy, mà bằng những thỏa hiệp đầy toan tính phía sau hậu trường.
Chân dung lãnh đạo










