CHIẾN TẠI IRAN CÓ KHIẾN ÔNG KIM JONG-UN LO SỢ CHO TƯƠNG LAI CỦA TRIỀU TIÊN?

Khi khói lửa dâng lên ở Iran, nhiều ánh mắt lại đổ dồn về North Korea – nơi mà sự im lặng đôi khi còn đáng sợ hơn cả tiếng súng. Nếu như năm 2003, giữa Iraq War, Kim Jong-il từng “biến mất” hàng chục ngày trong boong-ke, thì ngày nay, con trai ông – Kim Jong-un – lại chọn cách xuất hiện dày đặc trước công chúng, như thể chẳng có gì đáng bận tâm.

Nhưng sự tự tin ấy có thật sự là tự tin? Hay chỉ là một màn trình diễn được dàn dựng kỹ lưỡng? Khi một lãnh tụ như Ali Khamenei được cho là thiệt mạng trong các đòn không kích, thông điệp gửi đi không chỉ dành cho Tehran. Nó là lời nhắc nhở lạnh lùng: trong thế giới này, không ai là “bất khả xâm phạm”.

Triều Tiên có vũ khí hạt nhân – một “tấm vé bảo hiểm” đắt giá. Khoảng vài chục đầu đạn và khả năng sản xuất thêm đủ để khiến bất kỳ đối thủ nào phải cân nhắc. Nhưng vũ khí càng lớn, cái bóng của nỗi lo cũng càng dài. Bởi một khi đã bước vào cuộc chơi răn đe hạt nhân, sai lầm nhỏ nhất cũng có thể trả giá bằng tất cả.

Châm biếm thay, trong khi truyền thông phô diễn hình ảnh những cuộc duyệt binh hoành tráng, thì câu hỏi thật sự lại nằm trong những căn phòng kín: liệu Bình Nhưỡng đang quan sát Iran như một bài học cảnh tỉnh, hay như một bằng chứng rằng phải mạnh hơn nữa để tồn tại?

Giữa tiếng hô vang và pháo hoa, nỗi lo – nếu có – không biến mất. Nó chỉ được giấu kỹ hơn. Và có lẽ, điều đáng sợ nhất không phải là việc Kim Jong-un có sợ hay không… mà là ông ta đang chuẩn bị gì cho kịch bản tồi tệ nhất.

https://www.facebook.com/share/p/1Ar6DmBCnq/