Nghịch lý tấm thẻ Đảng và sự suy đồi của đội ngũ Đảng viên hậu Đại hội 14?

Ngày 9/2/2026, ông Trần Cẩm Tú – Thường trực Ban Bí thư vừa ký ban hành Quy định số 06, chính thức cấm Đảng viên đem thế chấp hoặc cầm cố thẻ Đảng để vay tiền.

Điều đó đã dấy lên những cuộc thảo luận gay gắt trên mạng xã hội về thực trạng đạo đức và tài chính trong nội bộ Đảng CSVN. 

Một văn bản hành chính nhằm bảo vệ Đảng nhưng lại vô tình phơi bày một thực tế trần trụi, đó là: những tấm thẻ vốn được dùng để biểu quyết những Nghị quyết về vận mệnh của dân tộc, nay lại đang trở thành tài sản thế chấp tại các tiệm cầm đồ.

Theo truyền thông nhà nước tiết lộ, đây không phải là một hiện tượng mới nhưng mức độ nghiêm trọng đang gia tăng trong lực lượng vũ trang, vốn được coi là “thanh kiếm và lá chắn” của chế độ. 

Cụ thể như, vụ một Trung úy công an cầm thẻ Đảng vay 200 triệu đồng năm 2016, đến Thiếu úy tại Trà Vinh “cắm thẻ Đảng” đê lấy 50 triệu đồng năm 2019, và gần nhất là một cán bộ CSGT bị kỷ luật năm 2021 vì hành vi tương tự. 

Câu hỏi của dư luận xã hội đặt ra là tại sao một tấm thẻ Đảng có ý nghĩa chính trị quan trọng lại có giá trị để quy đổi tiền mặt lớn đến vậy? 

Theo giới quan sát nhận định, trong một hệ thống độc quyền lãnh đạo, tấm thẻ Đảng không chỉ là chứng nhận đảng viên mà còn là một loại “giấy thông hành” mở ra các đặc quyền về chức vụ và cơ hội kiếm tiền. 

Các chủ nợ sẵn sàng nhận cầm cố thẻ Đảng vì họ biết rằng, để bảo vệ quân tịch và vị trí công tác, người vay sẽ phải bằng mọi giá để chuộc lại cái gọi là “sinh mệnh chính trị” của mình.

Đây là một dấu hiệu đáng lo ngại về sự suy kiệt lý tưởng và là biểu hiện rõ nét nhất của việc quyền lực chính trị bị thị trường hóa.

Một kỷ nguyên vươn mình của dân tộc không thể bằng những tấm thẻ Đảng bị mang đi „cắm“ để giải quyết những món nợ cá nhân của những người trong bộ máy chèo lái quốc gia.

Hồng Lĩnh – Thoibao.de