Phát biểu của Chủ tịch nước rằng Ban Chấp hành Trung ương vừa là “lãnh đạo”, vừa là “đầy tớ” của nhân dân nghe qua mang tính lý tưởng và đúng tinh thần khẩu hiệu quen thuộc. Tuy nhiên, trong thực tế vận hành quyền lực, mệnh đề ấy đặt ra nhiều dấu hỏi. Khi quyền quyết định tập trung vào một nhóm nhỏ, còn người dân gần như không có cơ chế kiểm soát hay phản biện hiệu quả, vai trò “đầy tớ” liệu có tồn tại hay chỉ dừng ở lời nói?
Về lý thuyết, nhân dân là chủ thể tối cao, trao quyền cho bộ máy lãnh đạo để quản lý và phục vụ lợi ích chung. Nhưng trên thực tế, mối quan hệ này thường bị đảo chiều: dân ít khi được hỏi ý kiến trong các quyết sách lớn, trong khi bộ máy quyền lực lại tự định nghĩa thế nào là “ý chí nhân dân”. Sự thiếu vắng minh bạch, giải trình và cạnh tranh chính trị khiến khái niệm “đầy tớ” trở nên mơ hồ.
Nhiều người đặt câu hỏi: nếu thực sự là đầy tớ của dân, thì ai có quyền đánh giá mức độ hoàn thành nhiệm vụ? Ai có quyền thay thế khi “đầy tớ” làm không tốt? Khi các cơ chế ấy không rõ ràng, phát biểu dù mang tính biểu tượng vẫn khó thuyết phục xã hội. Khoảng cách giữa lời nói và thực tế vì thế ngày càng lớn, khiến khái niệm “lãnh đạo – đầy tớ” trở thành một nghịch lý chính trị hơn là một cam kết có thể kiểm chứng.







