Một vở kịch tư pháp quen thuộc lại vừa được hạ màn đầy kịch tính: Hai kẻ giả danh phóng viên bị khởi tố vì dám dùng camera bí mật ghi hình Cảnh sát giao thông để „cưỡng đoạt tài sản“. Công chúng được phen ngơ ngác trước một nghịch lý kinh điển. Nếu mọi hoạt động của lực lượng chức năng đều đúng quy trình, thanh bạch như gương, thì một chiếc camera nhỏ xíu lấy tư liệu gì để làm „vũ khí“ ép người ta xì tiền bịt miệng? Chẳng lẽ lực lượng này là sinh vật quý hiếm trong sách đỏ, cứ lọt vào ống kính là người quay phải đi tù?
Mỗi khi phá án, hành vi tống tiền luôn được phơi bày chi tiết, nhưng phần cốt lõi lại bị che phủ bởi một bức màn bí ẩn như bí mật quốc gia. Ai là nạn nhân bị tống tiền? Họ đã làm gì sai trong những thước phim đó? Và đặc biệt, vì sao tội „đưa hối lộ“ để bít đầu mối lại hoàn toàn bốc hơi khỏi cáo trạng?
Sự im lặng đến rợn người này chỉ chứng minh một sự thật chua chát: Có những thế lực không bao giờ sai, và chiếc camera kia đáng sợ không phải vì nó tống tiền, mà vì nó dám soi vào „nguồn thu“ bất khả xâm phạm.










