Thói sùng bái lãnh tụ đi ngược xu thế tiến bộ: Đỉnh cao của sự giáo điều lạc hậu

Một vở kịch ngôn từ đỉnh cao đang được dàn dựng trên sân khấu chính trị với cụm từ thời thượng: “Kỷ nguyên mới”. Hệ thống loa đài rầm rộ tuyên cáo về một cuộc lột xác vĩ đại, thế nhưng khi nhìn vào cốt lõi bên trong, công chúng chỉ thấy một sự thật trần trụi đến nực cười. Cái gọi là “mới” ấy hóa ra vẫn vận hành trên nền tảng của những giáo điều cổ hủ: Sùng bái lãnh tụ như những vị thần sống, duy trì thế độc quyền chính trị tuyệt đối và thẳng tay bóp nghẹt mọi tiếng nói phản biện.

Họ ra rả về tiến bộ nhưng lại sợ hãi ánh sáng của tự do báo chí, cấm đoán thông tin độc lập và coi mọi lực lượng đối lập là mầm mống tội tội phạm cần phải đàn áp. Bản chất của tấn trò hề này chẳng có gì thay đổi ngoài việc khoác lên cái thây ma độc tài một lớp sơn bóng bẩy, dùng những từ ngữ hoa mỹ để mị dân và che đậy nỗi sợ hãi quyền lực bị lung lay. 

Người dân không cần một thứ tương lai vẽ bằng mực đỏ nghị quyết; cái họ thấy chỉ là một vòng lặp tăm tối, nơi những kẻ thống trị bắt cả dân tộc phải đứng yên một chỗ nhưng lại luôn mồm hét lớn rằng chúng ta đang tiến nhanh về phía trước!

 

https://www.facebook.com/share/p/1JCR18gN96/