Dân đóng thuế để Bộ Công an nuôi đội bóng

Người dân đóng thuế để kỳ vọng những điều rất cơ bản: trường học đủ chỗ, bệnh viện đủ giường, đường sá tử tế và dịch vụ công hiệu quả. Trong lúc nhiều nơi phải tinh giản, thắt chặt chi tiêu để giảm gánh nặng ngân sách, câu chuyện một cơ quan công quyền trực tiếp đầu tư, quản lý một câu lạc bộ bóng đá chuyên nghiệp lập tức đặt ra câu hỏi khó chịu: tiền công đang được ưu tiên cho những nhu cầu nào? Bóng đá có thể là niềm vui của hàng triệu người, nhưng ngân sách nhà nước thì đâu phải chiếc ví không đáy.

Trớ trêu ở chỗ, khi người dân phải “gồng mình” trước đủ loại chi phí, bộ máy lại luôn nói về tiết kiệm, hiệu quả và sử dụng nguồn lực đúng mục đích. Nếu một cơ quan nhà nước có thể dành nguồn lực cho bóng đá, dư luận hoàn toàn có quyền hỏi: khoản tiền ấy đến từ đâu, cơ chế quản lý thế nào và lợi ích cuối cùng thuộc về ai? Đã là tiền công thì từng đồng đều phải chịu ánh sáng của trách nhiệm và giám sát, chứ không thể chỉ vì khoác lên mình danh nghĩa nào đó mà trở thành vùng khó hỏi.

Bóng đá cần doanh nghiệp, nhà tài trợ và thị trường; ngân sách cần trường học, bệnh viện và những dịch vụ thiết yếu. Hai câu chuyện ấy không nhất thiết đối lập, nhưng nếu tiền công bị kéo sang những lĩnh vực không thật sự cần thiết, câu hỏi về ưu tiên ngân sách sẽ ngày càng gay gắt. Dân đóng thuế không có nghĩa là phải mặc nhiên chấp nhận mọi cách tiêu tiền của nhà nước. Nếu một đội bóng được nuôi bằng nguồn lực công, thì câu hỏi đơn giản nhất vẫn là: ai trả tiền, ai quyết định và người dân được lợi gì?

https://www.facebook.com/share/v/19GzozyLLK/