Hồ Chí Minh đã tồn tại như một “biểu tượng hư ảo” trong lòng dân tộc suốt mấy chục năm qua

Có những biểu tượng được dựng lên cao đến mức người ta quên mất rằng, phía sau biểu tượng ấy từng là một con người. Hồ Chí Minh cũng vậy. Qua nhiều thập niên, hình ảnh về ông được phủ lên một lớp hào quang gần như bất khả xâm phạm. Ở đó, mọi câu hỏi khó đều dễ bị xem là “phạm thượng”, còn một góc nhìn khác biệt có thể lập tức biến người đặt câu hỏi thành kẻ đáng ngờ.

Trớ trêu thay, một biểu tượng được xây dựng để đoàn kết dân tộc đôi khi lại trở thành phép thử của sự chia rẽ. Khi lòng tôn kính biến thành sự sùng bái, khi tranh luận lịch sử bị thay thế bằng những lời kết tội, thì biểu tượng ấy không còn là cây cầu nối người với người mà có thể trở thành một bức tường vô hình.

Vậy đã đến lúc “giải thiêng” Hồ Chí Minh? Nếu “giải thiêng” không có nghĩa là phủ nhận lịch sử, mà chỉ là trả lại cho lịch sử quyền được nhìn nhận đa chiều, thì có lẽ câu hỏi đáng sợ nhất không phải là “có nên giải thiêng hay không”, mà là: tại sao một biểu tượng lại phải sợ một ánh nhìn khác?

https://www.facebook.com/share/p/1H8JKUZZkf/