Nguyễn Thành Nam: Nịnh bợ sáng tạo cũng chết

Xưa nay, nịnh hót vốn bị coi là hèn hạ, nhưng trong xã hội hiện đại, nó đã được nâng tầm thành một „bộ môn nghệ thuật“ đầy tính sáng tạo. Người ta không còn nịnh thô thiển bằng vài lời tâng bốc rẻ tiền, mà tinh vi đến mức khóc ròng rã khi nghe một bài hát ca ngợi thần tượng của sếp, biến sự xu nịnh thành một hành vi cao thượng được xã hội vỗ tay tán thưởng.

Sự thật trần trụi là nịnh bợ giờ đây cũng đòi hỏi chất xám. Muốn vượt lên trên đám đông xun xoe tầm thường, kẻ nịnh phải tìm ra góc nhìn mới, hình ảnh mới – và Nguyễn Thành Nam chính là một „bậc thầy“ như thế. Khó ai có thể bắt bẻ một lời ca tụng được gọt giũa tinh tế, nhân danh lòng ngưỡng mộ và sự sáng tạo đỉnh cao.

 Nhưng dù có khoác lên mình chiếc áo hào nhoáng hay nghệ thuật đến đâu, bản chất của nịnh vẫn là sự giả dối, bóp méo sự thật để mưu cầu lợi ích. Khi sự sáng tạo không dùng để cống hiến mà lại dùng để vuốt ve cái tôi của kẻ bề trên, thì đó chính là tấn bi kịch của một nền tri thức suy đồi!

https://www.facebook.com/share/p/199oUuhoiy/