Từ ngày 1/7, một loại „thuế tai“ mới chính thức được khai sinh: Quán cà phê, nhà hàng cứ mở nhạc là phải nộp tiền, nếu không sẽ ăn ngay án phạt 15 – 25 triệu đồng. Áp lực từ quốc tế về sở hữu trí tuệ bỗng chốc biến thành một cơ hội vàng để các đơn vị quản lý „tranh thủ“ đè đầu người dân ra thu phí. Mũi tên bắn ra quá chuẩn xác: Vừa được tiếng thượng tôn pháp luật, vừa có miếng khi sở hữu „mỏ vàng“ thu đều đặn từ hàng triệu hộ mưu sinh.
Nực cười ở chỗ, bản quyền vốn là giao dịch dân sự, dùng bao nhiêu trả bấy nhiêu, nay lại biến tướng thành một loại thuế khoán cào bằng. Cứ tính theo diện tích, theo đầu phòng mà thu bất kể quán vắng hay đông.
Khi hệ thống đếm lượt phát chưa hề minh bạch, ai dám chắc dòng tiền nghìn tỷ ấy sẽ chảy vào túi nhạc sĩ chân chính, hay lại rúc êm ái vào két sắt của các tổ chức trung gian thu hộ? Rốt cuộc, chủ quán còng lưng gánh chi phí, người dân phải uống ly cà phê đắt đỏ hơn, còn giấc mơ thoát „danh sách đen“ sở hữu trí tuệ thì vẫn xa vời vợi khi tư duy quản lý chỉ chăm chăm vào việc „vặt lông vịt“!










