Nhìn cái cách hệ thống „dư luận viên“ (DLV) im hơi lặng tiếng một cách lạ thường trong chuyến sang thăm lần này của ông Hùng Cao, người ta không khỏi bật cười trước sự linh hoạt đến tội nghiệp của những „cỗ máy định hướng“.
Còn nhớ lần trước, khi ông chưa là gì giữa bàn cờ quyền lực, cả một binh đoàn bàn phím đã rầm rộ xuất quân. Họ mổ xẻ, gán mác, công kích ông bằng những lời lẽ cay nghiệt nhất như thể ông là một „tội đồ“ đe dọa đến sự an nguy của đại cuộc. Ấy thế mà lần này, khi ông quay trở lại với một chiếc ghế to hơn, quyền lực nặng ký hơn, thì hỡi ôi, cả hệ thống bỗng nhiên „ngoan ngoãn“ đến lạ kỳ! Không một tiếng vo ve, không một bài „bóc phốt“, cũng chẳng còn những luận điệu xúc xiểm vô căn cứ.
Hóa ra, lòng yêu nước hay sự kiên định lập trường của các nhà „dân túy mạng“ lại có thể co giãn nhịp nhàng theo kích cỡ chức vụ của đối phương. Khi cái danh cái chức đủ lớn để che mờ những định kiến cũ, các DLV lập tức „thu vòi“, chuyển từ trạng thái nhe nanh vuốt sang im lặng cung kính. Bản chất thực sự đã lộ rõ: họ không chiến đấu vì chân lý, họ chỉ quỳ gối trước sức mạnh của quyền lực! Một sự phục tùng hèn nhát núp bóng dưới danh nghĩa „đoàn kết“.










