Lại một chiến công hiển hách trên mặt trận… không gian mạng! Hai người đàn ông bỗng chốc „được“ ghi danh vào sổ phạt chỉ vì dám nhìn những thước phim diễu binh hoành tráng tại Quảng trường Lâm Viên rồi buông lời thắc mắc. Ôi, cái tác phong ấy sao lại tốn ngân sách đến thế? Câu hỏi vừa bay ra, chiếc gậy răn đe đã giáng xuống. Thật là một logic bọc thép: Người dân có nghĩa vụ đóng thuế để nuôi bộ máy, nhưng lại không có quyền hỏi xem đồng tiền xương máu của mình được tiêu như thế nào!
Người ta muốn một xã hội hiện đại, nhưng lại sợ hãi tiếng nói công dân. Thay vì dùng sự minh bạch để trả lời, họ dùng chế tài để dập tắt dư luận. Một bộ máy công quyền tự xưng là vững mạnh, nhưng lại tổn thương sâu sắc trước vài dòng bình luận trên mạng xã hội?
Đây không còn là chuyện đúng sai của hai cá nhân, mà là hồi chuông cảnh báo về một hội chứng „sợ bị phê bình“. Khi người dân chỉ được phép vỗ tay tán thưởng và phải nín lặng trước những điều bất hợp lý, thì niềm tin xã hội cũng dần tan biến theo những quyết định phạt hành chính. Thật cay đắng làm sao: Dân đóng thuế để được quyền im lặng!










