Làn sóng đấu tố gay gắt với cuốn sách “Chuyện với Thanh” được cho là chiến dịch “đấu tố” có tổ chức của các thế lực bảo thủ trong nội bộ Đảng CSVN, đang phơi bày một thực tế chính trị phức tạp và đầy rủi ro tại chính trường Việt Nam.
Dưới góc nhìn tâm lý học đám đông, hiện tượng này bộc lộ những cơ chế vận hành có sự tương đồng sâu sắc với phong trào Hồng vệ binh thời kỳ Cách mạng Văn hóa ở Trung quốc trước đây.
Theo giới quan sát chính trị, xu hướng dán nhãn nghiêm trọng như “lật sử”, “xuyên tạc” để triệt tiêu mọi tiếng nói phản biện, đồng thời ép buộc những tiếng nói có lý trí, lương tâm phải giữ im lặng trước sự bạo lực của ngôn từ.
Sức mạnh ảo tưởng về đạo đức tối cao này càng trở nên cực đoan khi đám đông chuyển hướng tấn công trực diện vào ông Lê Quốc Minh, Ủy viên Trung ương Đảng, Tổng Biên tập Báo Nhân Dân, chỉ vì ông Minh viết lời giới thiệu cho tác phẩm này.
Việc một lãnh đạo báo chí cấp cao như ông Lê Quốc Minh bị gán nhãn “suy thoái tư tưởng” phản ánh chính xác mục tiêu nhằm hạ bệ uy tín cá nhân, tự cho mình quyền lực tối thượng để xóa bỏ tôn ti trật tự xã hội của những kẻ đang dấu mình trong bóng tối.
Đáng chú ý, bản chất của thứ quyền lực tập thể ẩn danh này không hề tự phát, mà nó gắn liền với một cuộc tranh chấp tầm ảnh hưởng giữa các thế lực vĩ mô tại thượng tầng kiến trúc tại Ba Đình.
Vẫn theo giới quan sát chính trị, từ nhiều năm nay, lực lượng Dư luận viên vốn được xem là sản phẩm nằm dưới sự định hướng mang tính chiến lược của Tổng cục Chính trị thuộc Bộ Quốc phòng Việt Nam.
Lực lượng này, trong một thời gian dài liên tục tỏ ra là một đối trọng chính trị đáng kể, sẵn sàng tạo ra các dòng dư luận nhằm gây áp lực đối với ông Tô Lâm kể từ khi ông thâu tóm quyền lực từ năm 2024 cho đến nay.
Điển hình là vụ việc Kênh Truyền hình Quốc phòng Việt Nam từng chủ động khơi mào làn sóng chỉ trích nhắm vào Đại học Fulbright Việt Nam, với mục đích kiềm chế và định hình lại các ranh giới ngoại giao trong mối quan hệ Việt – Mỹ.
Và cho đến nay, vụ án về lịch sử mang tên “Chuyện với Thanh” một lần nữa cho thấy đáng báo động, khi các cơ quan quản lý chính thống phải nhanh chóng thỏa hiệp, gỡ bài, hoặc ra lệnh thu hồi sách để dập tắt khủng hoảng.
Điều này càng chứng minh cho thấy, quyền lực của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm luôn nằm dưới sự giám sát và kiểm soát gắt gao của phe Quân đội, một lực lượng đang nắm giữ vai trò trung tâm để định hướng hệ tư tưởng tại Việt Nam.
Khi lòng yêu nước bị nhân danh cực đoan hóa và biến thành công cụ chính trị trong việc kiểm soát quyền lực, đã khiến ranh giới giữa việc bảo vệ hệ tư tưởng chính thống và việc cải cách đang trở nên hết sức mong manh.
Câu hỏi lớn đặt ra hiện nay là liệu cơn cuồng nộ mang màu sắc Hồng vệ binh thời 4.0 như hiện nay có tiếp tục lan rộng và nhắm thẳng vào cá nhân ông Tô Lâm hay không?
Theo giới quan sát quốc tế, một khi hệ thống lực lượng tác chiến không gian mạng của phe Quân đội cảm thấy bị đe dọa bởi các chính sách đổi mới của phe Đảng, họ hoàn toàn có thể kích động lực lượng DLV để tạo ra một cuộc khủng hoảng chính trị mới như vẫn thường thấy.
Khi lý trí bị triệt tiêu bởi sự cuồng nhiệt nhân danh một lý tưởng chính thống, một khi ngọn lửa đấu tố đã được nhen nhóm và dung túng, nó sẽ không dừng lại ở hệ thống truyền thông đại chúng.
Nếu không được kiểm soát chặt chẽ bằng các thể chế pháp lý minh bạch, mà dựa vào các thỏa hiệp quyền lực tạm thời giữa phe bảo thủ và phe cải cách.
Thì cơn cuồng nộ này rất có thể sẽ trở thành một con dao hai lưỡi, quay đầu tấn công vào chính ông Tô Lâm – một trong những nhân vật quyền lực cao nhất đang dẫn dắt công cuộc cải cách để đưa Việt Nam bước vào kỷ nguyên mới.
Trà My – Thoibao.de










