Thật là một nghịch lý đỉnh cao của nghệ thuật quản lý: Nhà nước đã có hơn 50 năm toàn quyền quy hoạch, giáo dục và rèn giũa tư tưởng cho nhiều thế hệ công dân từ thuở nằm nôi. Sách giáo khoa, bài giảng đạo đức, các phong trào thi đua… tất cả đều đồng bộ để tạo ra những „hạt giống đỏ“ chuẩn mực. Thế nhưng, khi những hạt giống ấy trưởng thành và nộp đơn vào công an, quân đội, thì mọi nỗ lực giáo dục đỉnh cao ấy bỗng chốc phải nhường sân cho một bộ hồ sơ bám bụi: Lý lịch ba đời!
Hóa ra, lòng trung thành và năng lực của một thanh niên sinh năm hai ngàn mấy không được quyết định bởi bảng điểm xuất sắc hay lòng nhiệt huyết của chính họ, mà lại phụ thuộc vào việc… ông nội hay ông cố của họ đã làm gì từ thế kỷ trước.
Sự trớ trêu nằm ở chỗ: Chính quyền dường như vẫn lo sợ cái „gen“ tư tưởng của quá khứ mạnh hơn cả hệ thống định hình tư duy mà họ đã dày công xây dựng suốt nửa thế kỷ qua. Chẳng lẽ niềm tin chiến lược lại mong manh đến mức dễ dàng bị đánh bại bởi một quá khứ xa xôi mà thế hệ trẻ hôm nay còn chẳng hề được chứng kiến?










