Động thái mở khóa bình luận trên Fanpage của ông Cục trưởng Cục Cảnh sát Giao thông để „nghe dân góp ý“ bỗng chốc trở thành một hiện tượng mạng đầy kịch tính. Người dân chưa kịp hồ hởi vì tưởng mình sắp được thực hiện quyền làm chủ, thì đã phải rùng mình nhìn nhau dặn dò: „Đừng nghe những gì…“ Sự châm biếm đỉnh cao nằm ở chỗ, việc hiến kế hay phản ánh giờ đây giống như một trò chơi mạo hiểm mà người tham gia phải tự chịu trách nhiệm về số phận của mình.
Khi ranh giới giữa một lời „góp ý thẳng thắn“ và hành vi „xúc phạm, bôi nhọ lực lượng“ chỉ mỏng manh như một sợi tóc và hoàn toàn do cơ quan công an định đoạt, ai dám chắc sau cái ấn nút „Gửi“, bình yên có còn ở lại?
Sự thật cay đắng là niềm tin của người dân vào những lời hứa hẹn không làm khó dễ luôn tỷ lệ nghịch với số lượng các vụ xử phạt hành chính trên không gian mạng thời gian qua. Một lời kêu gọi đối thoại văn minh, nhưng lại thiếu đi một cơ chế bảo vệ pháp lý vững chắc cho người phản biện, thì chẳng khác nào một lời mời gọi đầy rủi ro. Fanpage mở cửa để lắng nghe, nhưng nếu cái giá của sự thật là những buổi „lên uống nước trà“ hay những rắc rối vô hình trong cuộc sống, thì không gian dân chủ ấy cuối cùng cũng chỉ là một cái bẫy trưng bày, nơi người dân thà chọn quyền im lặng để đổi lấy sự an toàn.










