Đừng vội ném đá những ca sĩ như Anh Tú, Du Thiên hay Hòa Minzy khi họ cất tiếng trong những ca khúc khiến dư luận nhăn mặt. Trong nhiều thời thế, ca sĩ không chỉ bán giọng hát, họ còn phải bán sự thuận chiều. Một bài hát tung hô đôi khi không sinh ra từ niềm tin, mà từ nỗi sợ bị gạt khỏi sân khấu, khỏi show diễn, khỏi miếng cơm. Châm biếm ở chỗ nghệ thuật vốn sinh ra để tự do, nhưng có lúc lại bị buộc quỳ xuống làm nghi thức. Khi ấy, tiếng hát không còn là thanh âm, mà thành giấy thông hành.
Công chúng cười những màn nịnh nọt của Anh Tú, Du Thiên hay Hòa Minzy, nhưng phía sau nụ cười là bi kịch “miếng ăn miếng nhục”. Người ta dễ chế giễu kẻ cúi đầu, nhưng ít ai nhìn thấy sức nặng khiến họ phải cúi. Trong một cơ chế nơi quyền lực có thể ban phát cơ hội, lời ca tụng đôi lúc trở thành đồng tiền lưu thông. Hôm nay hát ca ngợi thì mai có suất diễn; hôm nay im lặng lệch tông thì ngày mai có thể bị gạt khỏi cuộc chơi. Đó là nghịch lý cay đắng: người làm nghệ thuật phải diễn vai thần phục để tồn tại.
Nhưng bi hài nhất là những bài ca càng cố khoác vẻ thiêng liêng, càng dễ lộ tính sân khấu. Công chúng bây giờ không dễ bị ru ngủ bằng nhạc nền và khẩu hiệu. Cái giả trân thường bị bóc trần rất nhanh bằng tiếng cười. Và đôi khi, chính tiếng cười mỉa mai ấy lại là bản phúc khảo nghiêm khắc nhất cho một nền văn nghệ cúi rạp trước quyền uy. Vấn đề vì thế không chỉ nằm ở Anh Tú, Du Thiên hay Hòa Minzy, mà ở chiếc trần vô hình khiến nghệ sĩ nhiều lúc phải chọn giữa phẩm giá và sinh kế.










