Một Phó Giám đốc Công an, thay vì dùng kênh phát ngôn chính thống, lại phải “cậy đăng” để đưa thông tin ra ngoài — chỉ riêng chi tiết ấy đã đủ bất thường. Trong một bộ máy nổi tiếng chặt chẽ về kỷ luật và kiểm soát thông tin, đây khó bị xem là chuyện kỹ thuật hay sơ suất truyền thông. Nó giống một tín hiệu hơn một thao tác. Châm biếm ở chỗ, lực lượng vốn quản lý thông tin rất chặt, nay một lãnh đạo trong chính hệ thống lại phải đi đường vòng để lên tiếng. Nếu đúng vậy, câu hỏi đặt ra không chỉ là vì sao phải “cậy đăng”, mà là điều gì trong cơ chế chính thức đã khiến con đường không chính thức trở thành lựa chọn.
Nếu đây là cách phá thế cô lập, thì nó cho thấy đôi khi dư luận được dùng như lá chắn, không phải bởi người ngoài hệ thống, mà bởi người ở trong hệ thống. Điều đó tự thân đã nói nhiều về mức độ va chạm quyền lực phía sau hậu trường. Cũng có thể đây chỉ là một động tác thông tin bình thường bị diễn giải quá mức. Nhưng nếu không phải, thì “cậy đăng” lại mang màu sắc như phát súng chỉ thiên — không nhằm bắn hạ ai, mà để báo động có chuyện trong lòng trận địa.
Đáng chú ý hơn, khi người thực thi pháp luật phải dùng lối đi “tiểu ngạch” để truyền tín hiệu, điều rung chuyển không chỉ là một vụ việc ở Đắk Lắk, mà là niềm tin vào độ kín của cả cơ chế kiểm soát nội bộ. Đôi khi địa chấn không bắt đầu bằng tiếng nổ lớn. Nó bắt đầu từ một lời nhắn tưởng nhỏ, nhưng đủ làm người ta nhận ra mặt đất bên dưới đang rạn.










