Thường có câu: Chuyện tốt mà nhiều kẻ làm thì hỏng chuyện.
Chuyến đi của Tô Lâm đến Mỹ lẽ ra không trở thành trò hề truyền thông đến vậy, nếu không có Tuyên giáo nhúng tay vào. Một chuyến đi bình thường, báo chí trong nước tung hô vài bài, rồi bịt miệng hết đám “chống phá”, thế là Tô Tổng đường hoàng trở về, hoàn thành tốt đẹp chuyến công du “ngoại giao cây tre” này.
Nhưng bánh ngon thì cũng phải mang chia. Tuyên giáo cũng muốn, phần mình hơn hẳn bọn kia, nên bày ra cái chuyện đặt quảng cáo rồi bắt báo chí trong nước viết lại, nhằm cướp công tranh phần. Chuyện nịnh đã thành một cái thói để thăng quan tiến tước ở Đông Lào, hát một bài là nổi tiếng, thì nay phải làm hẳn bài báo bằng tiếng nước ngoài, đăng trên hẳng tờ báo Mỹ, cho nó sang mà cũng đẹp lòng Tô Tổng.
Nhưng đời cũng không như mơ, dân tình cũng không dễ bị “nhồi sọ” như xưa, nguyên dòng chữ “được tài trợ” nó to rõ như vậy, che đi cũng không được. Tuyên giáo muốn tâng bốc ông Tô, lại tự bày ra một màn tấu hề cho dân chúng soi vào. Tô Tổng từ Tổng Bí thư quyền lực, sau màn bóc phốt này, lại bỗng nhiên thành “nhân vật quảng cáo”, để bị thả “haha”.
Nịnh cũng là một nghệ thuật, vừa làm đẹp lòng cấp trên, vừa để qua mặt quần chúng, cái này Tuyên giáo muôn đời nay vẫn chưa làm được, mà lại trở thành trò hề cho dân.










