Cảnh người dân đứng nhìn CSGT truy đuổi người gặp nạn, ánh mắt lạnh như băng, là tấm bia mộ cho khẩu hiệu “vì dân”. Đây không phải xã hội vô hồn; đây là một xã hội đang nổi loạn theo cách rẻ nhất mà hiệu quả nhất: im lặng và quay lưng.
Người ta đã quá quen “kịch bản kiếm cơm” từ vỉa hè đến quốc lộ: bới lỗi li ti, quát tháo cho đã, rồi “tận thu” như một quy trình. Luật lệ bị biến thành tấm áo cho nghề chăn dắt, còn người thi hành thì từ “bảo vệ” thành thứ “cướp đêm” hợp thức hoá. Mỗi lần kẹp tiền, mỗi lần bị hạch sách, mỗi lần bị coi như con mồi… góp thêm một lớp ghét cay ghét đắng. Đến lúc thấy kẻ khác gặp nạn, nhiều người chọn không dây vào — không phải vì không biết thương, mà vì quá hiểu cái giá của “dây vào”.
Và thế là có một cuộc trả thù không cần hô hào: để mặc hệ thống tự lột mặt nạ. Thà bị chửi vô cảm còn hơn làm người tốt trong một sân khấu nơi lòng tốt dễ bị biến thành cái cớ để bị vặt lông. Sự thờ ơ ấy là đòn đau nhất: tước luôn tính chính danh. Khi một lực lượng ra đường mà cộng đồng chỉ còn né tránh và khinh tởm, họ không còn là “người chiến sĩ”, họ chỉ là những kẻ lạ cầm gậy đi trong một thành phố đã hết tin.
Chân dung lãnh đạo










