Vào đúng ngày khai mạc Đại hội Đảng lần thứ 14 (19/1/2026), cho dù công tác nhân sự cấp cao là vùng cấm “tuyệt đối” nhưng truyền thông nhà nước đồng loạt công bố những thay đổi nhân sự cấp cao quan trọng.
Việc bất ngờ công khai danh sách biến động Nhân sự cấp cao ngay tại thời điểm nhạy cảm này là một đòn phô diễn sức mạnh chính trị đầy toan tính của Tổng Bí thư Tô Lâm.
Trong bối cảnh theo giới phân tích quốc tế, ông Tô Lâm đã thực sự áp đảo và kiểm soát tới 2/3 số ghế trong Bộ Chính trị và Ban Bí thư khóa mới, một tỷ lệ đủ để vô hiệu hóa mọi sự phản kháng từ các phe nhóm chống đối trong đảng.
Việc thay máu các lãnh đạo tại Hà Nội và TP.HCM, cùng với sự sắp xếp lại các vị trí chủ chốt trong Quốc hội, khối cơ quan Đảng, và các bộ quan trọng hàng đầu của Chính phủ đều là người thân tín của ông Tô Lâm đã cho thấy điều đó.
Sự kiện này đánh dấu một bước ngoặt và là sự thay đổi trong cơ chế vận hành của Đảng CSVN. Đồng thời là sự cáo chung của nguyên tắc “lãnh đạo tập thể” vốn được duy trì như một cơ chế kiểm soát quyền lực từ năm 1986 cho đến nay.
Thay vào đó là sự trỗi dậy của mô hình quyền lực độc tôn, nơi ý chí của cá nhân ông Tô Lâm sẽ chi phối “tuyệt đối” mọi quyết sách quốc gia.
Theo giới phân tích, do đó, Đại hội 14 không còn là diễn đàn để bàn thảo hay thỏa hiệp giữa các phe phái như các kỳ Đại hội trước đây, mà đã trở thành sân khấu để hợp thức hóa trật tự quyền lực chính trị mới do ông Tô Lâm kiến tạo.
Với việc nắm trong tay đa số tại các “siêu cơ quan” ra quyết định cao nhất là Bộ Chính trị và Ban Bí thư, Tổng Bí thư Tô Lâm đang hướng tới một nhiệm kỳ với quyền lực tập trung cao độ.
Tuy nhiên, sự chuyển dịch sang quyền lực độc tôn cá nhân ông Tô Lâm cũng đặt ra những lo ngại lớn về một thảm họa nếu không có lực lượng nào đủ sức là đối trọng.
Hồng Lĩnh – Thoibao.de







