31 TỶ ĐỂ “TIẾT KIỆM”: AI ĐANG TÍNH TOÁN CHO AI?

Khẩu hiệu “tiết kiệm, chống lãng phí” bất ngờ trở thành nghịch lý khi quyết định chi 31 tỷ đồng mua laptop cho đại biểu, chỉ để tránh in ấn 317 triệu đồng tiền giấy. Xét thuần túy con số, đây là phép tính khó chấp nhận. Nhưng đặt trong bối cảnh quyền lực và ngân sách công, nó lại quen thuộc: khi người quyết định không phải trả tiền túi, thì “tiết kiệm” chỉ còn là một khái niệm mang tính tuyên truyền.

Nhiều nhà quan sát cho rằng đây không đơn giản là câu chuyện chi tiêu, mà phản ánh tư duy hành chính tách rời thực tế xã hội. Ở nhiều quốc gia, đại biểu tự mang thiết bị cá nhân hoặc dùng hệ thống chung, bởi mỗi đồng ngân sách đều gắn với trách nhiệm giải trình. Trái lại, trong các sự kiện chính trị khép kín, những khoản chi lớn thường được khoác áo “chuyển đổi số”, “hiện đại hóa” hay “bảo vệ môi trường”, trong khi cơ chế giám sát gần như vắng bóng.

317 triệu tiền giấy chỉ là con số được đưa ra để xoa dịu dư luận, còn 31 tỷ mới là bản chất vấn đề. Điều khiến người dân bức xúc không nằm ở chiếc laptop, mà ở thông điệp phía sau: ngân sách quốc gia bị xem như nguồn tiền vô hạn, miễn là đúng “quy trình”. Khi người lao động còn chật vật từng hóa đơn sinh hoạt, những quyết định “tiết kiệm ngược” như vậy chỉ khoét sâu khoảng cách giữa bộ máy quyền lực và xã hội, khiến trách nhiệm giải trình tiếp tục tồn tại… trên giấy.

https://www.facebook.com/share/p/1AWehsoRtR/