Cơn địa chấn chính trị diễn ra vào rạng sáng ngày 3/1/2026 tại Venezuela, khi Tổng thống Nicolas Maduro bị Hoa Kỳ bắt giữ, không chỉ là dấu chấm hết cho một nhà độc tài, mà còn gửi đi một thông điệp đến những kẻ “tham quyền cố vị”.
Trên mạng xã hội và các diễn đàn chính trị, công luận đang sôi sục với những so sánh đầy ám ảnh về mối quan hệ và sự tương đồng đến kỳ lạ giữa hai nhân vật Maduro và Tô Lâm của Việt nam.
Không chỉ là hình ảnh ông Tô Lâm cùng phu nhân ngồi cạnh vợ chồng ông Maduro trong lễ duyệt binh ngày Chiến thắng phát xít tháng 5/2025, hay lời mời của người đứng đầu Đảng CSVN gửi tới ông Maduro.
Nhưng sâu xa hơn, sự liên hệ này bắt nguồn từ một điểm chung mang tính bản chất. Đó là, cả hai đều là hiện thân của mô hình cai trị dựa trên niềm tin mù quáng vào bạo lực để duy trì quyền lực và sự hưởng thụ xa hoa vô độ của cá nhân trái ngược với sự khốn cùng của dân chúng.
Dư luận quốc tế vẫn chưa quên hình ảnh những bữa tiệc “staek dát vàng” tai tiếng gắn liền với tên tuổi cả hai nhà lãnh đạo độc tài Maduro và Tô Lâm.
Nếu như Maduro thản nhiên thưởng thức những bữa tiệc xa xỉ tại Thổ Nhĩ Kỳ trong khi người dân Venezuela bới rác tìm thức ăn, thì ông Tô Lâm cũng từng gây chấn động thế giới với bữa tối „Salt Bae“ tại London ngay giữa đại dịch covid-19.
Sự trùng hợp này không phải ngẫu nhiên, mà nó phản ánh sự tha hóa của quyền lực tuyệt đối, nơi những kẻ cai trị tự cho mình đặc quyền đứng trên, và tách biệt hoàn toàn với nỗi đau khổ của đồng bào của họ.
Cả Maduro và Tô Lâm đều tin rằng, miễn là nắm chắc trong tay bộ máy an ninh, quân đội và sẵn sàng trấn áp mọi tiếng nói phản biện, thì ngai vàng của họ sẽ mãi mãi vững bền.
Nhưng sự kiện Maduro gục ngã chỉ trong vài giờ trước chiến dịch của Mỹ, đã chứng minh cho thấy: quyền lực được xây dựng trên nỗi sợ hãi của người dân và họng súng của cảnh sát luôn tiềm ẩn những rủi ro không thể lường trước.
Việc Maduro bất ngờ bị áp chế ngoài tầm kiểm soát đã cho thấy, ngay cả những hệ thống an ninh tưởng chừng như “bức tường sắt” cũng có thể bị vô hiệu hóa bởi các thế lực vượt trội từ bên ngoài, và sự phản bội từ chính bên trong nội bộ.
Đây chính là tấm gương phản chiếu rõ nét nhất cho tình hình chính trường Việt Nam trước thềm Đại hội 14, khi nội bộ Đảng CSVN đang chứng kiến những cuộc đấu đá, thanh trừng phe phái quyết liệt chưa từng có.
Theo giới phân tích quốc tế, trong một môi trường chính trị mà lòng trung thành được đo đếm bằng lợi ích, và các người “đồng chí” sẵn sàng bán đứng lẫn nhau để sinh tồn hoặc thâu tóm quyền lực. Thì sự an toàn của Tổng Bí thư Tô Lâm sẽ rất mong manh.
Việc Maduro bị bắt giữ nhanh chóng đã cho thấy khi có tín hiệu từ bên ngoài, những kẻ cận thần từng cùng hưởng bữa tiệc “bò dát vàng” sẽ là những kẻ đầu tiên quay lưng, biến “đàn anh” của mình thành vật tế thần.
Cho dù hiện tại, Tổng Bí thư Tô Lâm vẫn tiếp tục siết chặt cơ chế kiểm soát an ninh gắt gao nhất để củng cố quyền lực. Nhưng công luận vẫn đặt ra một câu hỏi lớn: Ai dám đảm bảo ông Tô Lâm sẽ không lặp lại vết xe đổ của người bạn Maduro ở Venezuela?
Theo giới phân tích quốc tế cảnh báo, sự sụp đổ của Maduro là một hồi chuông báo tử cho các chế độ độc đoán, toàn trị. Bởi khi quyền lực dựa hoàn toàn vào trấn áp sẽ tự triệt tiêu tính chính danh sẽ tạo ra những kẻ thù ngay trong lòng chế độ.
Và cấu trúc quyền lực dù được trang bị tận răng cũng sẽ sụp đổ từ bên trong. Nicolas Maduro đã phải trả giá đắt cho sự ảo tưởng đó như đã thấy.
Cho dù Tổng Bí thư Tô Lâm vẫn chưa đối mặt với kết cục đó, nhưng bản chất của trò chơi vương quyền độc đoán thì không bao giờ thay đổi, và không có vị trí nào là vĩnh cửu cho những kẻ đi ngược lại lợi ích của dân tộc.
Trà My – Thoibao.de










