Bước sang năm mới, những phát biểu của ông Anh Rừng được ca ngợi là mạnh mẽ, quyết liệt, đầy tinh thần “chính danh – liêm chính – công bằng”. Nếu chỉ nghe lời, nhiều người có thể tin rằng đất nước đang bước vào một giai đoạn đổi thay thực sự. Nhưng vấn đề là: những câu nói ấy đã quá quen, thậm chí quen đến mức… không còn tạo hy vọng.
“Không có vùng cấm” được nhắc đi nhắc lại, nhưng thực tế cho thấy ranh giới vẫn tồn tại rất rõ. Những nhóm quyền lực gắn với công an, an ninh hiếm khi bị động tới. Các vụ việc chạm lợi ích phe phái thường lặng lẽ trôi qua, trong khi người yếu thế hoặc “không đúng phe” lại bị xử lý rất nhanh. Vùng cấm có thể không được gọi tên, nhưng hàng rào thì vẫn nguyên vẹn.
“Xử lý nghiêm minh nhưng nhân văn” cũng là một khẩu hiệu đẹp. Nhân văn với cán bộ cấp cao thể hiện qua án nhẹ, nghỉ hưu an toàn, rút kinh nghiệm. Còn với người dân, đó là cưỡng chế, xử phạt, thậm chí tù tội vì tiếng nói cá nhân. Nhân văn dường như đã trở thành đặc quyền.
“Bảo vệ người dám làm” nghe rất hay, nhưng trong một hệ thống nơi an toàn chính trị quan trọng hơn đúng – sai, ai dám? Người làm khác ý trên bị thanh tra, treo chức, cô lập. Không ai sợ tham nhũng, họ chỉ sợ… không cùng phe.
Khi thể chế vẫn tập trung quyền lực, thiếu kiểm soát độc lập, thì mọi tuyên bố đạo đức chỉ là lời nói. Dân không cần thêm khẩu hiệu. Dân cần hành động thật.
Thu Phương – Thoibao.de










