Nguyễn Duy Ngọc: — “tại sao đồng chí không làm?” Câu hỏi tưởng đơn giản nhưng lại chạm đúng một nghịch lý dai dẳng trong quản trị: cán bộ làm sai thì bị kiểm tra, vậy cán bộ có chức trách nhưng không làm thì sao? Tại Hội nghị toàn quốc ngày 3/9, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Nguyễn Duy Ngọc đặt vấn đề phải thay đổi cách nhìn về trách nhiệm, trong đó “không làm cũng phải chịu trách nhiệm”. Nghe qua tưởng là một câu hỏi, nhưng phía sau lại là cả bài toán về hiệu quả của bộ máy.
Điểm đáng chú ý là ông Ngọc phân biệt giữa người có động cơ trong sáng nhưng vướng rào cản pháp lý với người “sợ sai” rồi chọn cách đứng yên. Với trường hợp thứ nhất, cần tháo gỡ và bảo vệ; với trường hợp thứ hai, trách nhiệm phải được xem xét nghiêm khắc. Bởi nếu người dám quyết định luôn đối mặt rủi ro, còn người chọn im lặng lại có thể “an toàn”, thì nghịch lý ấy chẳng khác nào khuyến khích bộ máy đi chậm để khỏi… mắc lỗi. Câu hỏi “tại sao không làm?” vì thế trở thành phép thử đối với tinh thần trách nhiệm.
Nhưng muốn chấm dứt trì trệ, chỉ yêu cầu cán bộ “dám làm” có lẽ chưa đủ. Cần ranh giới rõ ràng giữa quyết định thiện chí và hành vi vụ lợi, giữa sai sót trong thực thi và né tránh trách nhiệm; đồng thời phải có cơ chế bảo vệ người làm đúng. Nếu không, khẩu hiệu chống “sợ sai” rất dễ biến thành một vòng lặp mới: cấp trên thúc giục, cấp dưới lo ngại, hồ sơ tiếp tục nằm trên bàn. Cuối cùng, điều người dân quan tâm không phải cán bộ nói hay đến đâu, mà là công việc thuộc trách nhiệm của ai thì bao giờ được giải quyết.








