Cuộc tranh luận về nhân quyền một lần nữa nóng lên khi Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch – HRW) bác bỏ quan điểm cho rằng tổ chức này lợi dụng vấn đề nhân quyền để can thiệp vào chủ quyền quốc gia. Trước nhận định được nêu trong bài phân tích của Báo Công an Nhân dân, bà Elaine Pearson khẳng định HRW không ra lệnh cho bất kỳ chính phủ nào, cũng không can thiệp vào quy trình tư pháp, mà chỉ đưa ra các khuyến nghị dựa trên các tiêu chuẩn của luật nhân quyền quốc tế.
Riêng đối với vụ án „Chuyện với Thanh“, HRW tiếp tục đề nghị Chính phủ Việt Nam hủy bỏ các cáo buộc và trả tự do cho năm người liên quan. Phát biểu này ngay lập tức làm dấy lên những góc nhìn trái chiều: một bên xem đó là tiếng nói giám sát về quyền con người, bên còn lại cho rằng các khuyến nghị quốc tế có thể tác động đến những vấn đề thuộc thẩm quyền quốc gia.
Khi tranh luận ngày càng gay gắt, câu hỏi được đặt ra không chỉ là ai đúng ai sai, mà còn là làm thế nào để dung hòa giữa các cam kết quốc tế về nhân quyền và nguyên tắc tôn trọng chủ quyền của mỗi quốc gia.










