“Hộp đen” Lê Trung Khoa: Khi thoibao.de là bài toán khó cho Công An Việt Nam?

Trong những tháng gần đây, tại nhiều tỉnh thành như Đà Nẵng, Quảng Ngãi, Huế hay Hà Tĩnh…, đang trải qua một cơn địa chấn tâm lý đáng lo ngại trong dư luận xã hội. 

Mỗi ngày ở các địa phương vừa kể đã có nhiều người dân chỉ vì những cú “click” chuột hay thả icon, hoặc hành động tương tác trên trang Thoibao.de của nhà báo Lê Trung Khoa tại CHLB Đức, đã nhận được “giấy mời” làm việc từ cơ quan Công an, vì tương tác với các đối tượng “phản động” hay các trang mạng xã hội chống phá. 

Thế nhưng, theo truyền thông nhà nước, khi người dân hỏi về Danh sách cụ thể các trang web “phản động” cần tránh, thì câu trả lời từ phía cơ quan chức năng lại là: “Không có danh sách nào mà chỉ phụ thuộc vào ý thức và kỹ năng của từng người”.

Theo giới quan sát quốc tế, câu trả lời đầy tính mơ hồ này đã đẩy người dân vào một “mê cung” đầy rủi ro, nơi mà việc tiếp nhận thông tin hàng ngày trở thành một hành động có thể dẫn đến hậu quả pháp lý bất ngờ. 

Câu hỏi đặt ra là: Tại sao nhà cầm quyền Hà Nội lại phản ứng gay gắt đến vậy với Thoibao.de? Và việc cấm đoán như vậy có phù hợp với các cam kết của nhà nước Việt Nam với quốc tế trong việc tôn trọng quyền con người hay không?

Vẫn theo giới quan sát quốc tế, trong mắt công chúng, Thoibao.de không chỉ đơn thuần là một trang tin tức thông thường, mà nó đóng vai trò như một “hộp đen” chứa đựng các thông tin có thể giải mã những bí mật chính trị mà truyền thông trong nước không được phép chạm tới. 

Giới quan sát cho rằng, sức mạnh thực sự của Lê Trung Khoa không nằm ở các tuyên ngôn chính trị ồn ào, mà nằm ở mạng lưới nguồn tin “nội bộ” dày đặc, trải dài từ trong bộ máy chính quyền kể cả lãnh đạo cấp cao. 

Thoibao.de được cho là nơi nắm giữ những tài liệu nhạy cảm về lợi ích nhóm, các phi vụ làm ăn xuyên quốc gia và cả những câu chuyện thâm cung bí sử” liên quan đến các cuộc đấu đá tranh giành quyền lực khốc liệt trong nội bộ thượng tầng của Ban lãnh đạo Ba Đình.

Đối với nhà nước Việt Nam, Thoibao.de không được coi là một cơ quan báo chí, mà là một “thế lực ngầm” có khả năng thao túng dư luận, làm lung lay niềm tin vào sự ổn định chính trị của toàn hệ thống. 

Những bài phân tích sắc bén về tình hình nội chính, hay các vụ bê bối liên quan đến tham nhũng, được nhìn nhận là những đòn đánh “chí mạng” nhắm vào tính chính danh của bộ máy. 

Việc triệu tập hàng trăm người dân tương tác với trang tin này chính là nỗ lực của Bộ Công An Việt Nam nhằm ngăn chặn làn sóng bất mãn trong xã hội, phá vỡ thế độc tôn về thông tin mà nhà nước đang dày công duy trì.

Nghiêm trọng hơn, mới nhất Nhà báo Lê Trung Khoa đã lên tiếng tố cáo: Theo nguồn tin nội bộ từ Việt Nam cho biết, người đứng đầu Đảng CSVN có kế hoạch ám sát ông.

Từ thực trạng “gay gắt” như vừa kể, một ý tưởng gây tranh cãi đã xuất hiện trong giới thạo tin, đó là: Phải chăng Bộ Công an đang cần thành lập một cơ quan chuyên trách “đặc biệt” để đối phó riêng với nhà báo Lê Trung Khoa và Thoibao.de? 

Thoạt nghe, ý tưởng này có vẻ là một giải pháp trực diện, nhằm tập trung nguồn lực để “xử lý” cái mà hệ thống coi là mối đe dọa thường trực. 

Tuy nhiên, nếu xét dưới góc độ quản trị nhà nước phương án kể trên đây có thể là một bước đi mang tính “tự sát” về mặt truyền thông. 

Việc Bộ Công an thành lập một đơn vị đặc biệt chỉ để đối đầu với cá nhân nhà báo Lê Trung Khoa đã vô hình trung đã xác nhận vị thế “ngang hàng” đối với hệ thống an ninh Việt Nam. 

Nó biến một trang thông tin Thoibao.de thành một đối trọng chính trị thực thụ, làm trầm trọng thêm cảm giác bất an trong lòng xã hội. 

Chính sự “sợ hãi và lo ngại” đối với ông Lê Trung Khoa đôi khi lại là minh chứng rõ nhất cho những điểm yếu cần phải sửa đổi từ bên trong bộ máy An ninh ở Việt Nam.

Trà My – Thoibao.de