Bóng ma thời kỳ tem phiếu mậu dịch tưởng chừng đã yên nghỉ trong bảo tàng lịch sử, hóa ra đang hồi sinh mạnh mẽ dưới một hình hài tinh vi và tàn độc hơn: Thời kỳ „Bao cấp 2.0“. Thời đại này không còn những trạm gác ngăn sông cấm chợ thủ công, mà thay vào đó là một ma trận giấy phép con, những rào cản thuế phí chồng chất và các đợt thanh tra dày đặc như mạng nhện.
Kinh tế nội địa bị bóp nghẹt không phải vì thiếu tài nguyên, mà vì cơ chế „xin – cho“ lỗi thời đang buộc các doanh nghiệp tư nhân muốn sống sót phải khúm núm, biết điều trước sự ban phát quyền lực từ các cơ quan công quyền. Thật là một màn hài kịch quản lý: hô hào đổi mới, hội nhập nhưng tư duy hành chính vẫn dậm chân ở thế kỷ trước!
Hậu quả của màn kịch „Bao cấp 2.0“ này không còn là những lời cảnh báo trên giấy. Con số thống kê kinh hoàng của 5 tháng đầu năm 2026 đã vạch trần một thực tế phũ phàng: 129.300 doanh nghiệp phải tháo chạy, buông tay rút lui khỏi thị trường. Đau đớn hơn, số lượng doanh nghiệp giải thể hoàn toàn tăng vọt lên tới hơn 19.000, tức là tăng 99,1% so với cùng kỳ năm ngoái — một cái chết lâm sàng tập thể của kinh tế nội địa. Sự thật phũ phàng là trong khi khối doanh nghiệp tư nhân tự bơi và chết chìm trong làn sóng thủ tục hành chính, thì bộ máy quản lý vẫn ung dung ngồi trên bờ, tiếp tục đẻ ra rào cản để bóp chết những mầm xanh kinh tế cuối cùng.










