Sự kiện Phó Thủ tướng Phạm Gia Túc lệnh cho Bộ Công an vào cuộc xử lý những người chê xăng E10 vào chiều 2/6 là một màn kịch thượng tầng đầy trớ trêu. Hóa ra, các quan chức cấp cao bận rộn đến mức không có thời gian đối thoại, kiểm tra chất lượng hay minh bạch dữ liệu kỹ thuật khi xe dân hụt ga, chết máy. Nhưng hễ lợi ích của độc quyền bị chạm đến, họ lại phản ứng nhanh như chớp với thứ vũ khí duy nhất và dễ dàng nhất: biến một vấn đề dân sự thành vụ án an ninh!
Thật khôi hài cho tư duy quản lý dùng „nỗi sợ“ thay cho năng lực. Khi một chính sách hay sản phẩm không thể thuyết phục người tiêu dùng bằng chất lượng, người ta buộc phải dùng đến chiếc roi da của lực lượng hành pháp để bịt miệng dư luận. Nếu xăng E10 thực sự tốt, nó đã tự bảo vệ được mình bằng thực tế, chứ không cần đến sự bảo kê đầy quyền lực từ phòng máy lạnh.
Sự thật trần trụi đã phơi bày: Tiếng nói, ví tiền và sự an toàn của hàng chục triệu người dân chỉ là „trở ngại“ cần dọn dẹp trong canh bạc nghìn tỷ. Khi quan chức chỉ biết „gọi công an“ thay vì dùng dữ liệu khoa học, thì chiếc biên bản phạt tiền kia không phải để chống tin giả. Nó được sinh ra để bảo vệ sự bất lực của hệ thống và sự lạm quyền trơ trẽn trước những nạn nhân thấp cổ bé họng!










