Nghị định mới vừa ban hành đã đánh dấu một cột mốc châm biếm sâu cay: Quyền lực chính thức áp đặt „thuế miệng“ lên quyền tự do ngôn luận của công dân với mức giá niêm yết lên đến 50 triệu đồng. Kể từ nay, mọi phát ngôn chạm đến các khái niệm mơ hồ như „xuyên tạc lịch sử“, „gây hoang mang dư luận“ đều nằm trong tầm ngắm của cơ quan quản lý. Điều đáng nói là thước đo đúng – sai, định nghĩa thế nào là „hoang mang“ lại hoàn toàn do phía công an tự biên tự diễn và toàn quyền quyết định.

Đây không đơn thuần là quản lý hành chính, mà là một chiến thuật tài chính nhằm răn đe tiếng nói phản biện. Một hệ thống khi không còn đủ lý lẽ để thuyết phục người dân thì sẽ dùng ví tiền của họ để ép buộc sự im lặng. Với người lao động nghèo, 50 triệu đồng là mồ hôi nước mắt của cả năm trời; nhưng với những kẻ có đặc quyền, đó chỉ là vài bữa tiệc tùng xa hoa.
Bản chất của quy định này không phải để bảo vệ lợi ích quốc gia, mà là tấm khiên che chắn cho những sai phạm khỏi bị vạch trần. Khẩu hiệu „Dân biết, dân bàn, dân kiểm tra“ giờ đây trở thành một món hàng xa xỉ phẩm mà không phải ai cũng đủ tiềm lực kinh tế để chi trả.
https://www.facebook.com/share/p/1CWQGc1N6v/










