Long Thành chưa xong lại mơ mộng hão huyền về sân bay trên mặt biển.

Khi sân bay Long Thành còn bộn bề dang dở, đường kết nối còn loay hoay, tiến độ vẫn là dấu hỏi, thì một giấc mơ mới đã được bày ra: sân bay trên mặt nước hơn 9.200 tỷ đồng. Nghe như viễn cảnh công nghệ cao, nhưng cũng khiến người ta bật hỏi: đây là quy hoạch chiến lược hay hội chứng thích dựng biểu tượng khi nền móng còn chông chênh? Châm biếm ở chỗ, cái đang làm chưa xong thì cái chưa từng làm đã muốn bắt đầu. Long Thành được gọi là xương sống hàng không tương lai còn chưa vận hành, nhưng thêm một sân bay mới lại được đưa lên bàn như thể ngân sách là suối không đáy. Trong khi sân bay hiện hữu gần đó còn chưa khai thác hết, câu hỏi khó tránh là: xây vì nhu cầu thật, hay vì sức hấp dẫn của những đại dự án ngàn tỷ?

Sân bay trên biển không chỉ là bê tông đổ xuống nước. Nó là câu chuyện biến đổi khí hậu, xói lở, duy tu, đội vốn, công nghệ và rủi ro dài hạn. Những nước làm được mô hình này có nền quản trị cực mạnh. Còn nếu ngay cả dự án trên đất liền còn thường xuyên trượt tiến độ, thì đem tham vọng ra biển có khác nào mang bản vẽ đi thử vận may?Nguy hiểm nhất không phải ý tưởng lớn, mà là thói quen vẽ giấc mơ bằng tiền công rồi để dân trả giá cho sai số. Công trình càng hoành tráng, nếu tính toán sai, gánh nặng càng khổng lồ. Phát triển cần táo bạo, nhưng táo bạo không đồng nghĩa phiêu lưu bằng ngân sách. Nếu cái cần ưu tiên còn dang dở mà liên tục mở thêm sân khấu mới, rất dễ biến quy hoạch thành cuộc đua biểu tượng.

https://www.facebook.com/share/p/1SoqsuRpN2/