Giữa những chuyến gạo cứu đói dồn dập trước thềm Tết Nguyên đán, Đắk Lắk hiện lên như một nghịch lý khó nuốt: dân còn lo từng bữa, nhưng kế hoạch thì nghìn tỷ. Hơn 1.300 tấn gạo không phải con số nhỏ – đó là lời thừa nhận rằng cái bụng vẫn chưa no. Thế nhưng, song song với những lời kêu cứu, lại là giấc mơ về một trung tâm văn hóa – nghệ thuật hoành tráng, trị giá hơn 1.100 tỷ đồng.
Châm biếm thay, khi ruộng nương còn phụ thuộc trời, khi cà phê và sầu riêng vẫn “được mùa mất giá”, thì thứ được ưu tiên lại là sân khấu ánh đèn. Ai sẽ ngồi trong khán phòng ấy? Những người vừa nhận gạo cứu đói, hay những báo cáo thành tích cần một phông nền lộng lẫy?
Không ai phủ nhận giá trị của văn hóa. Nhưng văn hóa không thể đứng trên cái bụng rỗng. Một công trình đẹp không làm ra hạt lúa, không vá được con đường lầy lội, càng không giúp nông dân bán được giá tốt hơn. Khi nền móng kinh tế còn chênh vênh, mọi thứ xây lên chỉ giống như lâu đài trên cát.
Đáng lo hơn, những dự án như vậy thường không chỉ là câu chuyện phát triển, mà còn là vùng xám của lợi ích nhóm, của tư duy nhiệm kỳ: làm cho kịp, để lại dấu ấn, rồi ai gánh hậu quả thì… tính sau.
Mùa mưa lại đến. Người dân vẫn chạy lũ, vẫn lo ăn từng ngày. Và đâu đó, bản vẽ nghìn tỷ vẫn nằm trên bàn, chờ được biến thành hiện thực. Câu hỏi không mới, nhưng ngày càng nhức nhối: chúng ta đang xây dựng tương lai, hay đang phô diễn những thứ không đúng lúc?










