Khi bốn nữ tiếp viên hàng không vận chuyển hàng chục ký ma túy qua sân bay Tân Sơn Nhất bị bắt năm 2023, cả nước chờ đợi một phiên tòa nghiêm minh. Thế nhưng VKSND TP.HCM lại kết luận họ “không biết bên trong là gì” nên… tha bổng, không truy cứu hình sự. Trong khi đó, hàng loạt shipper, người dân tộc thiểu số chỉ vì vận chuyển vài ký đã lĩnh án nặng, thậm chí tử hình. Sai sai ở chỗ nào?
Đây không phải sơ suất pháp lý, mà là minh chứng sống động cho hai tầng lớp công lý. Nguyên tắc “không chứng minh được cố ý thì không kết tội” nghe rất đúng. Nhưng sao cùng một hành vi, cùng “không biết”, người thường lại bị nghiền nát dưới bánh xe pháp luật, còn người đẹp, có “mối quan hệ” lại nhẹ tênh như lông hồng? Những thông tin đáng tin cậy về “ông lớn đứng sau” khiến dư luận phẫn nộ không phải không có cơ sở. Pháp luật nghiêm minh với kẻ yếu, nhân nhượng với kẻ có “ô dù”?
Nhà nước từng hô hào “không có vùng cấm” trong chống ma túy. Vậy mà bốn tiếp viên xinh đẹp mang ma túy qua cửa an ninh sân bay quốc tế lại có thể viện cớ ngây thơ “không biết”. Trong khi shipper giao hàng cho khách lạ, dân tộc thiểu số bị lợi dụng, chỉ cần dính vài gram cũng có thể ra pháp trường. Cảm giác bất công bùng nổ chính vì khoảng cách quá lớn giữa chữ viết trên giấy và thực tế xã hội.
Sự thật phũ phàng: công lý Việt Nam đang có hai cân. Một cân nhẹ nhàng cho những người đẹp, có quan hệ tầng lớp trên. Một cân nặng trịch, không khoan nhượng dành cho dân thường. Nếu không làm rõ vì sao “không biết” ở trường hợp này lại khác hẳn các trường hợp khác, thì niềm tin vào pháp luật sẽ tiếp tục bị xói mòn. Người dân không cần một phiên tòa công bằng trên báo chí, họ cần công bằng thực sự – không phân biệt giàu nghèo, quan hệ.
Virus đặc quyền đang ăn mòn hệ thống tư pháp. Hôm nay tha cho tiếp viên “không biết”, ngày mai sẽ có thêm những “không biết” khác. Và người dân thường vẫn tiếp tục là những con tốt thí trong trò chơi công lý lệch lạc này.










