Khi các lâu đài độc tài sụp đổ, Việt Nam có tránh được “cái lò” riêng?

Từ Saddam Hussein đến Gaddafi, từ Bin Laden đến Khamenei, danh sách những “ông chủ lâu đài” bị sụp đổ ngày càng dài thêm. Khi Khamenei ra đi vào 28/02/2026, không ai có thể coi đó là ngẫu nhiên: đây là chiến dịch dọn bàn cờ toàn cầu, nơi các nhân vật cản trở dòng chảy quyền lực, dòng chảy dầu mỏ và vũ khí hạt nhân, đều bị xoá sổ. Trật tự thế giới mới 2.0 của Trump không phải trò chơi ngẫu hứng, mà là phép thử đối với những ai còn mơ mộng về quyền lực tuyệt đối.

Ở Việt Nam, câu hỏi nóng bỏng không kém là: Liệu “cái lò” quyền lực có tự thiêu rụi chính những kẻ đốt nó? Người dân không cần tên tuổi cụ thể, họ cần thấy Đế chế tham nhũng hệ thống bị sờ mó, bị soi chiếu, bị trừng phạt. Những kẻ nhân danh đạo đức để “vừa đốt lò, vừa vơ vét” – biến ngân sách quốc gia thành túi riêng, biến dự án Long Thành thành trò chơi của lợi ích nhóm, trục lợi mạng sống người bệnh qua thuốc giả – chính là mục tiêu cần đối mặt.

Kịch bản sụp đổ từ bên trong không phải viễn tưởng. Khi những “đồng chí” tự cắn xé lẫn nhau, như Tô Lâm đang thanh trừng phe di sản, thì sự thay đổi thể chế có thể diễn ra mà không cần tên lửa Tomahawk. Cái lò quyền lực, nóng lên từng ngày, không còn chừa vùng cấm nào. Niềm tin bị phản bội đến cùng cực khiến người dân nhìn thẳng vào sự thật: tham nhũng phải trả giá, lãnh đạo phải chịu trách nhiệm, và mọi lâu đài quyền lực dựng trên cát sẽ sụp đổ.

Tinh gọn bộ máy, phát triển kinh tế, thanh lọc nội bộ – nghe đơn giản nhưng thực hiện đồng bộ mới khó. Mỗi dự án, mỗi đồng ngân sách bị trục lợi đều là “củi tươi” cho ngọn lửa quyền lực. Khi ngọn lửa đó cháy, không ai đứng ngoài cuộc. Giặc nội xâm, lợi ích nhóm, phe phái – tất cả đều bị soi dưới ánh sáng trần trụi của công luận. Và ai còn đứng trên đống đổ nát ấy sẽ tự hỏi: liệu còn chỗ cho mình?

Trong bối cảnh này, người dân Việt Nam không chỉ khát khao một cái tên bị hạ bệ, mà họ khao khát sự công bằng, sự minh bạch và một thể chế nơi quyền lực không còn là trò chơi của vài cá nhân mà là trách nhiệm của toàn bộ hệ thống. Khi mọi thứ được soi sáng, cái lò quyền lực sẽ không còn là bí mật – nó sẽ là lời cảnh tỉnh, là phép thử cho tất cả, và là câu trả lời rằng: không ai có thể đứng ngoài ánh mắt của lịch sử.

Tuấn Nghĩa – Thoibao.de