TỪ HARVARD ĐẾN SINGAPORE: NHỮNG TẤM BẰNG MA VÀ SỰ IM LẶNG ĐẮT GIÁ 1 TỶ ĐÔ!

Thế giới chính trị không sợ người không biết tiếng Anh; họ chỉ sợ những kẻ kiến tạo “sự thật” giả. Trong “vở kịch” Washington tháng 2/2026, vấn đề không nằm ở việc cần phiên dịch, mà ở những hồ sơ học thuật rực rỡ nhưng rỗng tuếch được tô vẽ để đánh bóng hình ảnh và lòe bịp quốc tế.

Việc liên tục rêu rao thông thạo nhiều thứ tiếng hay từng học ở các trường danh giá như Harvard, Singapore… thực chất có thể là một chiến dịch “tẩy não hệ thống”: dựng nên hình tượng trí thức đa ngôn ngữ như “vị thánh toàn năng” để dân chúng sùng bái và tin tuyệt đối vào mọi quyết sách, kể cả các hợp đồng tỷ đô đầy rủi ro, bất lợi.

Khi đứng trước một đối thủ thực dụng và sắc sảo, những tấm bằng “hữu danh vô thực” dễ biến thành trò cười. Sự im lặng lúc này không còn là “chiến thuật”, mà là khoảnh khắc mặt nạ rơi. Lãnh đạo thực thụ không cần khoe khoang; họ cần hiểu rõ một ngôn ngữ quan trọng nhất: lợi ích quốc gia.

Hệ lụy của dối trá về học vấn là dấu hiệu tự ti về năng lực thật. Khi một quốc gia bị dẫn dắt bởi “huyền thoại tự phong”, các thỏa thuận ngầm càng dễ bị thao túng bởi những kẻ giỏi ngoại ngữ nhưng thiếu lương tâm. Nỗi xấu hổ lớn nhất không phải rào cản ngôn ngữ, mà là sự mục nát của lòng tự trọng khi phải dùng hào nhoáng để che đậy sự tầm thường.

Le Anh 

https://www.facebook.com/viettan/posts/pfbid0pab1s8fzimkFMVt72Tx4gjmTYFa2yMV5LeFz3QQzMNdFkSgTooZ5DZ12hK6B63ppl