Ma Trận „Chống Tham Nhũng“

Chiến dịch “đốt lò” và đủ loại khẩu hiệu chống tham nhũng rốt cuộc giống một thứ virus tự nhân bản: càng “diệt” càng sinh sôi. Vì tham nhũng không phải kẻ thù từ ngoài biên giới; nó nằm ngay trong mã gene của hệ thống. Khi nơi sản xuất cái sai lại tự khoác áo thẩm phán, thì bắt bớ chỉ là tỉa cành để cây tiếp tục lớn: thay đám “củi mục” lộ liễu bằng những ký sinh trùng đời mới tinh vi hơn.

Mỗi nhiệm kỳ lại có một “thanh thượng phương bảo kiếm” mới, rực rỡ trên diễn đàn và lạnh lẽo trong đời sống. Càng chống, con số càng phình to đến mức nghìn tỷ – nghe như thành tích. Bởi đây không phải cuộc tổng vệ sinh, mà là đấu trường sinh tồn chính trị: đưa người vào lò để triệt phe phái, dọn ghế cho nhóm lợi ích khác bước lên. Dân được mời làm khán giả bất đắc dĩ của một vở dài tập, còn cái giá vé là thuế, phí, phạt tăng dần.

Cay nhất là nghịch lý “đạo đức”: người thuyết giảng trong sạch lại sưu tầm siêu biệt phủ, siêu đồng hồ, con cái du học xa hoa. Chứng minh sai phạm đôi khi dễ đến buồn cười, nhưng không ai vạch, vì “luật im lặng” của tinh hoa. Củi cũ cháy, tro bay vào mắt dân; lò vẫn ấm – và chính hơi ấm ấy ươm mầm cho những con sâu khổng lồ ở mùa sau.

Chân dung lãnh đạo

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid02kszEKCSVMvGCHVa8X8QZy7BXRxfu7TWBeV3eQyq7YisbNZB5MPfrdUVB2kdd9f3tl&id=61576630523141