Ngày 19/2/2026, chuyên cơ Anh Rừng chạm đất New York, truyền thông nhà nước sẽ bận rộn thổi lên “tầm cao mới” Việt–Mỹ, như thể chỉ cần vài bức ảnh bắt tay là nền kinh tế tự động… lên đời. Nhưng dưới mắt giới quan sát, đây giống chuyến đi của một con nợ mang hồ sơ đến gõ cửa chủ nợ Trump: xin khoan siết, đừng rút ống thở.
Vì Washington đã nắm thóp “China + 1” phiên bản Việt Nam: xưởng rửa xuất xứ quy mô lớn. Hàng hóa chỉ việc ghé Hải Phòng “thay nhãn, đóng thùng”, lập tức hóa thân thành “Made in Vietnam” để băng qua thị trường Mỹ. Và lưỡi dao thuế 40% treo lơ lửng đủ để kích hoạt một cú sụp dây chuyền: FDI chao đảo, đơn hàng bay màu, doanh nghiệp sống nhờ Mỹ lẫn sân sau cùng ngồi chung một chiếc thuyền thủng.
Trump không làm từ thiện. Muốn “nới tay”, Việt Nam phải trả bằng thứ gọi mỹ miều là “tăng kiểm soát xuất xứ”, nói thẳng là quân sự hóa giấy tờ: bằng chứng, truy xuất, kiểm tra – không phải những bài phát biểu bóng bẩy. Nếu đổi được giảm thuế mà không tái cấu trúc, Việt Nam sẽ chốt đơn số phận: một đặc khu gia công phụ thuộc vào ý chí Washington và nguyên liệu Bắc Kinh. Thế nên chuyến đi này không phải “vươn mình”, mà là xin Mỹ… đừng bóp cổ đúng lúc đang hụt hơi.
Chân dung lãnh đạo










