Việc bắt giữ ông Nguyễn Văn Bường, cựu Chánh án Tòa án Nhân dân Cấp cao tại Đà Nẵng, với cáo buộc nhận hối lộ đã gây chấn động dư luận. Đây là một trong số ít trường hợp người từng đứng đầu cơ quan xét xử cấp cao bị xử lý hình sự, làm dấy lên nhiều câu hỏi về thực trạng liêm chính trong hệ thống tư pháp.
Theo thông tin ban đầu, ông Bường bị điều tra vì liên quan đến hành vi nhận tiền để can thiệp vào quá trình giải quyết vụ án. Nếu các cáo buộc được chứng minh, đây không chỉ là sai phạm cá nhân, mà còn cho thấy lỗ hổng nghiêm trọng trong cơ chế giám sát quyền lực tư pháp – nơi đáng lẽ phải là chỗ dựa cuối cùng của công lý.
Trong nhiều năm, ngành tòa án luôn được mô tả là “độc lập, chỉ tuân theo pháp luật”. Tuy nhiên, các vụ việc liên quan đến thẩm phán, kiểm sát viên bị bắt vì tham nhũng đặt ra nghi vấn: sự độc lập ấy được bảo vệ bằng thể chế, hay chỉ dựa vào đạo đức cá nhân? Khi người cầm cân nảy mực có thể bị mua chuộc, niềm tin của người dân vào công lý bị xói mòn nghiêm trọng.
Câu hỏi lớn hơn là: việc bắt một cựu chánh án cấp cao có báo hiệu quyết tâm làm sạch ngành tư pháp, hay chỉ mới chạm tới phần nổi của một vấn đề sâu rộng hơn, nơi nhiều mắt xích khác vẫn chưa bị phơi bày?






