Trước thềm năm mới 2026, Tổng Bí thư Tô Lâm đã trả lời phỏng vấn Thông tấn xã Việt Nam và đưa ra những khẳng định mạnh mẽ về công tác phòng chống tham nhũng đã đạt được những chuyển biến rõ rệt đi vào chiều sâu.
Theo ông Tô Lâm, trong năm 2025 đã có tới hơn 330 tổ chức đảng và 9.600 đảng viên bị kỷ luật, trong đó bao gồm 23 cán bộ thuộc diện do Trung ương quản lý.
Tuy nhiên, đằng sau những con số kỷ luật ấn tượng thì bức tranh thực tế của công cuộc “chống giặc nội xâm” lại khiến dư luận không khỏi hoài nghi về mục đích thực sự và tính hiệu quả của chiến dịch này.
Mặc dù người đứng đầu Đảng thừa nhận sự tồn tại của liên minh ma quỷ giữa “quan chức, doanh nhân và tội phạm”, nhưng cách xử lý các đại án gần đây lại cho thấy một sự khoan hồng khó hiểu.
Trái ngược với khẩu hiệu “không có vùng cấm” thì các bản án dành cho những nhân vật cộm cán như tỷ phú Trịnh Văn Quyết hay cựu Bí thư Vĩnh Phúc Hoàng Thúy Lan v.v… lại mang dáng dấp của việc “giơ cao đánh khẽ”.
Thay vì áp dụng các khung hình phạt nghiêm khắc nhất, thậm chí là tử hình để tạo tính răn đe tương xứng với mức độ thiệt hại, thì các tòa án lại có xu hướng tuyên mức án nhẹ hơn hoặc giảm án đáng kể so với án sơ thẩm.
Sự mâu thuẫn này được Ủy ban Pháp luật và Tư pháp của Quốc hội đã thẳng thắn thừa nhận tình trạng tham nhũng diễn ra ngay trong chính các cơ quan chống tham nhũng.
Theo giới chuyên gia pháp lý, phải chăng các chiến dịch chống tham nhũng rầm rộ hiện nay, thay vì làm trong sạch bộ máy, lại đang vô tình tạo ra một “thị trường” làm ăn béo bở cho các nhân viên điều tra và cơ quan tư pháp?
Khi các vụ án được khởi tố ồ ạt nhưng kết thúc bằng những bản án nhẹ nhàng, công luận nghi ngờ rằng quyền lực của người đứng đầu đã trở thành phương tiện kiếm tiền cho một “nhóm lợi ích” khiến mục tiêu công lý bị bóp méo hoàn toàn.
Hồng Lĩnh – Thoibao.de










